Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em Chương 3-p2


Cô mỉm cười nhìn Châu Tử Hoành, trong đôi mắt trắng đen rõ ràng ánh lên những ánh sáng gợn sóng lấp lánh mê hoặc lòng người, chẳng khác gì trạng thái mệt mỏi, lặng lẽ lúc nãy.

“Còn có một phần quà sinh nhật lớn nữa, có muốn tự tay mở ra không?”

 Cởi lớp áo khoác ngoài, đường cong lả lướt trên cơ thể dính vào mảnh vải mềm mại, hai bên bả vai cột ruy băng, chiếc nơ xinh đẹp tương tự như món quà cột dây ruy băng. Cô khẽ cắn môi, tựa như mèo nhỏ nửa ngồi nửa quỳ trước mặt anh, phát ra lời mời mọc hấp dẫn.

 Mắt Châu Tử Hoành khẽ nhíu lại, ánh mắt anh lướt từ gương mặt cô xuống vùng cổ trắng mịn như tuyết. Cô vẫn như mọi khi chờ đợi anh, tuy không nói gì nhưng phát ra tín hiệu rất rõ ràng. Cảm giác mơ hồ bất an khi nãy đã đột nhiên không còn sót lại chút gì trong nụ cười e thẹn đó.

Cô đang đợi, cô ngỡ rằng anh sẽ giống như vô số lần trước đây, sẽ đè cô xuống hoặc là bế thẳng cô lên không trung, sau đó ném cô lên giường lăn lộn vài vòng. Ấy vậy mà, lần này cô đã đoán sai rồi. Khoảnh khắc ngắn ngủi này, cô trông thấy trong mắt anh rõ ràng lóe lên, tựa như ngọn lửa đang nhảy nhót, khiến đáy mắt sâu thăm thẳm chiếu rọi ra sự nguy hiểm mê hoặc lòng người. Thế nhưng ngay lập tức ánh lửa bập bùng đó bỗng chốc tắt lụi đi. Anh chỉ cười véo véo vào cằm của cô, “Đồ ngon thì phải để dành đến tối đêm từ từ thưởng thức chứ?”.

 Cô bị thái độ của anh làm trở nên mơ hồ, chớp chớp mắt hỏi: “Vậy bây giờ?”. “Bây giờ…” người đàn ông đẹp trai mệt mỏi ấy lại châm cho mình điếu thuốc, trong làn khói thuốc, giọng anh dường như hơi mơ hồ: “Em có thể trò chuyện cùng anh”.

Mãi đến rất lâu sau này Thư Quân nhớ lại đêm hôm đó, không khỏi hối tiếc trong lòng. Thoải mái trò chuyện gì cơ chứ? Một đôi nam nữ chỉ lấy hoan lạc thể xác là mục tiêu cao nhất thì sao lại cần thiết nói chuyện tâm tình cơ chứ? Thế nhưng khi Châu Tử Hoành đề xuất yêu cầu này, cô cũng chẳng từ chối.

 Cô đoán rằng bản thân nhất định là bị ma quỷ ám rồi, chỉ là vì giờ khắc này đây anh dường như thu dẹp biểu cảm hời hợt thường ngày, ngón tay kẹp lấy điểu thuốc đang tựa lên sofa, mặt mày lộ ra nét mỏi mệt cùng sự lãnh đạm. Vì thế mà cô trúng tà, nhất thời không ý thức được rằng hành động kết giao tâm hồn này thuộc về phạm trù giao lưu về mặt tinh thần. Hoàn toàn vượt xa giới hạn của mối quan hệ này.

Cô ngồi cạnh ngắm nhìn anh, hơi hốt hoảng. Biểu cảm anh lúc này vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, nhiều năm trước đây cũng từng có người hơi giống Châu Tử Hoành hiện giờ.

Thật ra bọn họ rất giống nhau, cô nghĩ vậy. Tuy rằng cô đã quên mình làm thế nào phát hiện ra điểm giống nhau ấy, tuy rằng Châu Tử Hoành phần lớn thời gian trước mặt cô đều mang khí chất phong lưu đa tình, nhưng cô trước sau vẫn có thể thông qua anh nhìn thấy dáng hình của một người khác.

Kỳ lạ biết bao. Dường như cảm nhận được ánh mắt nhìn chăm chăm của đối phương, người đàn ông vốn trầm mặc ấy đang nghiêng người gảy gảy tàn thuốc, tiếp tục dựa vào sofa, khóe mắt hẹp dài lộ ra nụ cười nửa chính nửa tà, ánh mắt liếc sang, hỏi: “Nhìn gì mà ngây người ra thế?”. Thư Quân vẫn mỉm cười, không trả lời. Ánh mắt anh cụp xuống dường như đang nghiên cứu ánh lửa đỏ hồng giữa ngón tay, đánh giá hời hợt thoáng qua: “Em không như trước đây nữa rồi”.

Thư Quân ngẩn người, hoài nghi nói: ”… Trước đây?”.

 Anh nghiêng đầu, hàm ý sâu xa, giọng điệu tỉnh bơ: “Lúc ở Lệ Giang”.

 Lệ Giang.

Thư Quân đã chẳng biết bản thân mình sống ở đó bao nhiêu lần nữa. Có lẽ từ lúc nghe nói, cô đã xiêu lòng, vẫn mong muốn nhất định sẽ phải đi xem sao. Khi còn học trung học thì chẳng thể nào, đợi đến lên đại học thì cô tham gia tổ chức xã hội mỹ thuật có tổ chức vài lần hoạt động dã ngoại nhưng đa phần chỉ là vẽ thực vật ở khu vực gần ngoại ô, lúc đó cô đã bắt đầu khuyến khích Mạc Mạc đi du lịch với cô. Mạc Mạc lại chỉ thở dài, “Cậu biết rồi đấy, mọi người đều là sinh viên nghèo, khó mà đi được…”. Thật ra vốn dĩ đó chỉ là lý do, Mạc Mạc chỉ ở nhà, cô là người phụ nữ tiêu chuẩn gia đình. Không phải lên lớp học thì cũng có thể ở lỳ trong ký túc xá ba ngày ba đêm không bước ra khỏi cửa. Thư Quân hết cách chỉ đành lựa chọn đối tượng khác, hỏi khắp bạn bè, cuối cùng mới hỏi đến Bùi Thành Vân.

 Kết quả Bùi Thành Vân nghe xong nhắc nhở cô bằng giọng điệu lạnh lùng khô khan trong điện thoại: “Nơi đó nên đi một mình, sẽ có duyên kỳ ngộ”.

“Em là loại con gái tùy tiện ư?” Cô chất vấn với ngữ khí không vui. “Vậy anh cũng không rảnh.” Anh nói. “Nghỉ hè anh còn có kế hoạch khác”. Cô không khỏi thất vọng tràn trề, thật ra cô vốn không mong đợi Bùi Thành Vân, người con trai máu lạnh như anh, có thể nói lời hay ý đẹp với nữ giới đã là chuyện không thể có rồi. Đi chơi du lịch cùng ư? Kiếp sau có lẽ mới có khả năng.

 Thế nhưng không tới hai tuần, một ngày cô đi ngang qua sân bóng, vừa kịp trông thấy anh ngồi bên sân xem đá bóng. Anh dường như có niềm đam mê thể thao nhưng lại rất ít khi thấy anh ra sân tham dự. Cô bước đến hỏi: “Chỉ xem mà không luyện tập thì có ý nghĩa gì chứ?”. Khuôn mặt anh hơi sa sầm lại, tựa như bị chọc vào chỗ đau, thái độ cực kỳ xấu, chỉ đưa ánh mắt về cô, chẳng hề có ý định đáp trả. Mà cô cũng chẳng mấy để tâm, bởi lẽ anh vẫn mang bản tính chết tiệt ấy, làm như ai nợ anh năm trăm vạn vậy.

Anh vẫy vẫy tay về phía cô, nhân lúc cô cúi người xuống tiện tay lấy bình nước suối vừa mở nắp trong tay cô, hớp vài ngụm. Cô vội vàng la lên: “Cái này em uống rồi mà!” Nhưng chẳng kịp giằng lại.

“Sao mà nhỏ mọn thế chứ?” Gương mặt anh tỏ vẻ coi thường liếc nhìn cô. “Cả bình nước cũng không đành lòng, vậy mà còn mong anh đi chơi Lệ Giang cùng em.” “Nói cũng như không, anh cũng chẳng đi!” “Nếu như anh thay đổi ý định thì sao nào?” Một lúc sau, anh đột ngột hỏi. “Hả?” Cô nhất thời không phản ứng lại, còn anh đứng phắt dậy, vừa đi vừa nói: “Anh còn có việc, lúc khác có thời gian thì thương lượng”.

 Bóng anh dần khuất xa. Thật đáng tiếc, kế hoạch mùa hè đi Lệ Giang cuối cùng cũng chẳng thành. Bởi lẽ tháng Tư năm đó đột ngột bùng phát dịch SARS, khắp nơi phong tỏa, đi đâu cũng khó. Cô và Bùi Thành Vân cứ thế vô tình để vụt mất cơ hội chỉ có hai người ở bên nhau. Còn về sau này, khi cô một mình đi đến nơi sơn thủy hữu tình, trên đoạn đường đi không khỏi suy nghĩ, cô và anh, liệu có phải thật sự không có duyên phận?.

 Năm cuối đại học, Thư Quân một mình vác ba lô đến Lệ Giang. Lệ Giang thật sự đẹp như trong tưởng tượng. Cô tay xách máy chụp ảnh đầu đội chiếc mũ rơm mua bên lề đường, lang thang từng ngóc ngách lót đá phiến, gần như không muốn rời khỏi đó. Cô không muốn đi, không muốn trở về thành phố C. Bởi lẽ ở nơi đó thiếu một người. Anh nói lời xin lỗi cô. Rất lâu như vậy rồi, anh dường như chỉ nói với cô hai lần xin lỗi. Ở sân bay, đông người là thế, cô suýt không kiềm chế được rơi nước mắt còn anh vẫn bộ dạng lạnh như băng ấy, thậm chí có hơi mất kiên nhẫn. Thế nên, rốt cuộc cô vẫn kiềm lòng không khóc, chỉ khẽ ngẩng đầu nhìn anh, hỏi ra vẻ không có chuyện gì: “Vì sao nói điều này chứ?”.

 Trong khoảnh khắc ấy, cô hoài nghi mình nhìn nhầm, nụ cười của anh có chút chua xót, tựa như một thứ rượu mạnh nhất đắng nhất lăn từ cổ họng cứ thế chảy vào con tim cô. Anh lựa chọn ra đi, đi rất đột ngột, giữa anh và cô dường như vẫn phảng phất một ánh mắt bí ẩn, người xung quanh không hiểu mối quan hệ của họ, thậm chí ngay cả cô cũng không hay không biết gì.

 Lúc đó cô không vội vã, cứ ngỡ vẫn còn nhiều thời gian để tiếp tục lãng phí. Thế nhưng kết quả, cô vẫn là người cuối cùng biết tin ấy. Anh phải đi xa, còn cô là người biết chuyện khi đã rồi.

 Kỳ thực hai người không phải không có hành động thân mật gì. Mấy ngày trước khi anh ra đi, họ nắm tay nhau lần đầu kể từ khi quen nhau, nhưng cũng là lần cuối cùng. Thư Quân mãi mãi không quên được buổi tối đó.

 Gió sông thổi nhẹ, vô cùng vấn vương. Hai người trò chuyện, không khí hiếm khi tuyệt vời như vậy, êm dịu tựa như ánh trăng mờ ảo trên bầu trời. Cuối cùng anh đưa cô về đến trước cửa nhà, lúc phải chia tay, anh đột nhiên gọi cô. Trong khoảnh khắc đó, đáng ra phải xảy ra điều gì đó. Anh cúi đầu, trong ánh mắt phảng phất sót lại hình bóng của cô. Cô hơi căng thẳng có lẽ vì thế nên mới bỏ qua mất sự đấu tranh giấu kín trong lòng anh.

 Hai người tựa gần nhau hơn nữa, anh cơ hồ muốn hôn cô nhưng lại có vẻ không muốn. Cuối cùng tiếng bước chân vọng ra từ hành lang, ánh đèn cảm biến bật sáng, sợ hãi thoái lui trong sự quấn quýt, bịn rịn. Anh thuận thế lui về sau hai bước, cười nhạt nói: “Về đi, ngủ ngon”.

Gặp lại nhau là ở sân bay, đối diện với hai người bạn đồng học cùng đi tiễn cô thật sự chẳng cách gì nói nên lời những hoài nghi trong lòng mình. Vì sao lại đột ngột như vậy? Cô không hiểu. Lòng tự trọng đầy mạnh mẽ cùng sự xấu hổ đã khiến cô từ chối thừa nhận bản thân từng có những suy nghĩ viển vông. Khi cô đang mơ một giấc mơ đẹp thì anh lại thu dọn hành lý chuẩn bị rời khỏi thành phố này thậm chí là đất nước này. Vậy thì, tối hôm đó là thế nào chứ?.

 Sự ra đi của Bùi Thành Vân đối với Thư Quân mà nói phảng phất như tựa tằm nhả sợi. Chẳng hề có sự đau thương không dứt đầy choáng ngợp, nhưng lại càng giày vò, từng chút từng chút một, bào mòn cô trong từng khoảnh khắc nhỏ nhặt.

Đến nay, cô mới biết thời gian mấy năm qua bản thân mình đã đặt bao nhiêu tình cảm vào một người đàn ông. Dường như chỉ là thoáng qua, nhưng hóa ra đã khắc sâu tận xương tủy. Sự lựa chon của anh gần như là cự tuyệt, mà lại đúng vào lúc mơ hồ đưa một nhát dao mềm mại chí mạng. Anh đối xử với cô như vậy, khi lạnh lùng khi ấm áp, khi thì thô bạo khi thì nhẹ nhàng, chính vào khoảnh khắc cô xao xuyến rung động, anh đâm cô một nhát dao vào tim mà ngay cả một lời giải thích cũng chẳng có. Sao lại có người tàn nhẫn thế chứ?.

 Cô không thể tin đó là Bùi Thành Vân, thậm chí hoài nghi bản thân có phải bị mù. Thế là dứt khoát một mình chạy đến Lệ Giang. Nơi anh không thể cùng đi với cô, cô phải đi một mình. Tại đó cô gặp Châu Tử Hoành, hoàn toàn tình cờ.

 Đó là ngày cuối cùng cô ở Lệ Giang, kỳ nghỉ ngắn hạn cũng sắp kết thúc. Cô vốn chỉ vu vơ lang thang trên khắp các con phố cổ trong hoàng hôn mà không giống với đa số các khách du lịch khác tìm kiếm thú vui tại các quán bar nổi tiếng.

Kết quả là cô thật sự có được duyên kỳ ngộ. Đối phương là người đàn ông thân hình dong dỏng cao, từ góc độ của cô chỉ thấy gương mặt nhìn nghiêng của anh, trẻ tuổi đẹp trai, cho dù trong làn sương mù dày đặc, anh vẫn khiến người khác trầm trồ kinh ngạc với những đường nét trên khuôn mặt toàn mỹ. Anh mặc áo sơ mi màu đen, tay áo tùy tiện gấp đến khuỷu tay. Trong khí trời thế này dường như có hơi mỏng manh, nhưng thân hình tuấn tú dong dỏng cao đứng trên chiếc cầu đá nén hơi nước rực rỡ hơn so với những gương mặt mơ hồ của những người du lịch phía sau lưng. Thư Quân vô tình tiến lại gần, nhìn chăm chú mới phát hiện ra anh đang nói điện thoại. Thế nhưng phần lớn thời điểm này đến Lệ Giang, thông thường đều là những người đi tìm cho mình sự thoải mái nhưng người đàn ông này lại không hòa nhập vào không khí xung quanh.

Tuy rằng không nghe thấy rõ anh đang nói gì, nhưng tay cầm chiếc điện thoại, đầu mày khẽ nhíu lại. Dáng vẻ chẳng có chút gì là thoải mái cả. Lúc này đây, anh kết thúc cuộc gọi, thần sắc không có chút gì biến chuyển, ánh mắt ủ dột nhìn về nơi xa xăm, toàn thân toát ra hơi thở lạnh lùng hờ hững. Bốn bề đều là ánh đèn rực rỡ và dòng người di chuyển, duy chỉ có một chỗ là gần như tĩnh lặng.

Thư Quân nhìn anh, hơi thở không khỏi khẽ ngưng đọng. Một người lạ mặt vậy, lại khiến cô có cảm giác quen thuộc. Cô đương nhiên biết anh ta giống ai. Khoảng khắc lúc nãy từ dáng hình của anh ta cô dường như trông thấy một bóng dáng khác. … Cô suy nghĩ, nhấc máy ảnh ngắm chuẩn cự ly, điều chỉnh chế độ chụp tối, bấm máy.

 Thật sự chỉ là xúc động nhất thời thế nhưng chẳng thể ngờ đối phương lại mẫn cảm đến vậy. Cách nhau một khoảng cách nhất định, anh lại có phản ứng lập tức quay đầu lại. Vì thế mà dường như chính vào khoảnh khắc đèn lóe sáng ấy, qua ống kính cô nhìn thấy ánh mắt của anh. Cô ngẩn người hai giây, anh từ xa chậm rãi lại gần, hai tay cho vào trong túi quần đi không nhanh không chậm về phía cô, dường như chẳng hề sợ sệt cô sẽ quay đầu bỏ đi. “Sao lại chụp hình tôi?”.

 Đứng trước mặt anh, cô mới phát hiện mình thấp hơn anh nửa cái đầu, cũng chẳng rõ là vì sao, cảm giác đè nén khó hiểu khiến cô cảm thấy bất an. “Cô là phóng viên à?” .

Người đàn ông lạ mặt đẹp trai hỏi. “Không phải.” “Đến du lịch?” “Ừ.” Cô cảm thấy có lỗi. “Thật ngại quá, nếu anh thấy bị xâm phạm quyền chụp ảnh chân dung thì…”.

 “Cho tôi xem xem.” Anh đột ngột hất hàm. Cô dõi theo ánh mắt của anh nhìn chiếc máy ảnh trong tay, màn hình vẫn mặc định để sẵn ở cảnh lúc nãy, cô vâng lời đưa máy cho anh. Người đàn ông đẹp trai lại hơi lạnh lùng ấy cũng chẳng đưa tay ra đón lấy, nhưng hạ tầm mắt xuống lướt nhìn một lượt. Sau đó nhìn cô rồi lại quay lại câu hỏi lúc đầu: “Vì sao chụp hình tôi?”.

 Cô mím môi không đáp nên lời, chỉ khẽ ngẩng đầu, nhìn trân trân vào anh, ra ý mình chẳng có bất kỳ ý đồ gây rối nào . Tuy là không hiểu vì sao nhưng Thư Quân vẫn nhận ra người đàn ông này dường như rất nhạy cảm với việc bị chụp ảnh. Cô không muốn mạo phạm bất kỳ ai. Thế nhưng, đứng gần như thế này, gần đến mức gần như có thể trông thấy bóng hình phản chiếu của ánh đèn bên bờ sông, ấy vậy mà cô lại chẳng cách nào trông thấy được anh rốt cuộc đang vui hay buồn. Có lẽ anh giận rồi, thế nhưng trong ánh mắt hoặc biểu cảm của anh không biểu lộ ra chút nào.

Con người này, dáng vẻ xa xăm lạnh lùng ảm đạm thật sự rất giống với Bùi Thành Vân, thế nhưng khoảng cách gần lại mới phát hiện ra trên bản thân anh có quá nhiều sự phức tạp. Một cá tính lặng lẽ, mạnh mẽ áp đặt cùng với với vẻ trầm mặc nhạy bén khiến người khác không thể nắm bắt được. Nhưng xem ra anh vẫn còn rất trẻ, không lớn tuổi hơn cô là bao.

Chính vào lúc cô không biết nên làm thế nào xử lý vẹn toàn việc này thì người đàn ông lên tiếng: “Châu Tử Hoành”. Anh báo cáo tên của mình, rồi đột nhiên mỉm cười, “Tài nhiếp ảnh của cô cũng không tệ”. Anh có đôi mắt hẹp dài, trong lớp sương chiều nặng nề, nụ cười nhạt lộ trên khóe mắt dường như ngay lập tức hóa giải hơi thở lạnh lùng trở thành vô hình. Anh nhướn nhướn mày, ngữ điệu thoải mái nhưng không đánh mất sự chân thành trong nói lời mời mọc: “Quán bar ở đây rất nổi tiếng, có muốn cùng đi uống một ly không?”.

Trước khi gật đầu đồng ý, Thư Quân trông thấy nụ cười thoải mái trên gương mặt Châu Tử Hoành, đột nhiên có một cảm giác dâng trào trong lòng, có thể trông thấy hình bóng của Bùi Thành Vân ở người đàn ông này, đại khái chỉ là ảo giác thoáng qua mà thôi.

Tối đó Thư Quân uống hơi nhiều. Chẳng ngờ thứ cocktail trông giống loại thường lại mạnh đến vậy, tác dụng ngấm dần. Mà cô dưới sự dẫn dắt của bầu không khí xung quanh, cô đổ tất cả loại rượu đủ màu sắc hòa lẫn với ngập tràn nỗi lòng tâm sự nuốt cả vào bụng. Lúc rượu vào cổ họng hơi chan chát, cảm giác kích thích khẽ thiêu đốt thực quản. Thế nhưng sau ba đến năm ly, cô bắt đầu cảm thấy thoải mái, não bộ dường như hoàn toàn trống rỗng, tâm tình nặng nề cũng bay càng lúc càng xa.

 Cô rất phấn chấn, cuối cùng cũng có thể tạm thời không suy nghĩ chuyện gì khác nữa, vì thế mà nâng ly lên càng lúc càng không ngừng lại được. Đến khi đi ra khỏi quán bar, cô bước đi hơi lảo đảo, chân thấp chân cao. May mà có đôi bàn tay đỡ lấy cô, cô liếc mắt nhìn sang, ánh mắt mơ hồ, cười hi hi nói: “Chúng ta đi đâu?”.

Kỳ thực cô mù đường, khi tỉnh táo còn cần phải có bản đồ mất thời gian tìm phương, hướng, huống hồ là hiện giờ? Cô bị đưa đến một căn phòng, ngã nhào xuống giường nghênh diện nhìn người đàn ông góc giường. Thân hình anh cao lớn, nhưng cô không nhìn rõ dáng vẻ của anh. Càng muốn cố gắng mở mắt thì đầu óc càng quay cuồng mụ mị. Cuối cùng cô âm thầm từ bỏ, khẽ rên rỉ một tiếng nhắm nghiền đôi mắt lại.

 Giống anh quá, giống quá đi mất… nhưng cô không dám nhìn anh cũng không muốn nhìn anh. Anh không những mang đi thứ tình cảm chưa bắt đầu đã chết yểu ấy, thứ anh mang đi thật ra là sự tin tưởng của cô. Cô đã tin tưởng anh như thế, khi vô tình ở bên nhau đã đặt toàn bộ tinh thần vào anh, đã từng nghĩ rằng cả thế giới có thể đối xử không tốt với cô chỉ có anh là không. Cho dù không là tình nhân được thì cả hai cũng có thể là tri kỷ thật sự của nhau.

Kết quả vẫn là anh, khiến cô phát hiện ra vốn dĩ cô đã quá sai lầm. Thư Quân tràn đầy tức giận căm phẫn trong lồng ngực, mượn rượu giải khuây. Cô quên khuấy đi bản thân mình đã nói những gì, và cứ thế lặng lẽ, hỗn độn ngủ thiếp đi.

Mãi đến khi nửa đêm tỉnh lại, cô mới bất chợt kinh ngạc. Bức rèm cửa sổ ren xanh lục nhẹ lặng lẽ rũ bên cửa sổ, ánh trăng le lói rọi vào, ánh sáng mờ ảo hắt trên sàn nhà. Còn nơi đây, rõ ràng là một nơi xa lạ… Cô kéo cổ áo lại theo phản xạ, bước chân trần đi ra ngoài thì nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên sofa. Dưới ánh trăng, gương mặt anh nhìn nghiêng vô cùng tuấn tú, mái tóc mai rũ xuống, dường như ngủ trầm lặng yên tĩnh, gương mặt so với lần đầu nhìn thấy lúc chạng vạng tối hoàn toàn khác nhau. Vậy mà vào lúc Thư Quân yên lòng bắt đầu cố gắng nhớ lại tất cả mọi việc xảy ra trong quán bar thì người đàn ông đó bất chợt tỉnh dậy.

 Cặp mắt hẹp dài phản chiếu ánh trăng mờ nhạt, dường như rất rõ ràng. Hai người ánh mắt đối nhau trong giây lát, Châu Tử Hoành bật mình ngồi dậy tiện tay bật đèn. Căn phòng tràn ngập ánh đèn.

 Tại nơi danh lam của cuộc gặp gỡ diệu kỳ trong truyền thuyết này, gặp người đàn ông lần đầu sau khi say rượu được dẫn đến một căn hộ xa lạ. Dù là hiện giờ quần áo trên người vẫn chĩnh tề, Thư Quân vẫn không khỏi cảm thấy bối rối. Cô vốn không phải là người tùy tiện, xử lý tình huống cũng chẳng có nhiều kinh nghiêm. Cuối cùng, cô đành gắng gượng đứng tựa vào cửa, nhoẻn nụ cười gượng gạo vẫy vẫy tay về phía anh. “Hi”.

 “Không ngủ được à?” Dáng vẻ Châu Tử Hoành bình tĩnh, ngữ khí tự nhiên, như không thấy sự gượng gạo, bối rối của cô. Điều này khiến cô trấn tĩnh hơn, giọng điệu khẽ thấp, đứt đoạn: “Đầu hơi nhức”. “Uống nhiều là vậy đó.”

Nghe chừng anh rất có kinh nghiệm. Nhưng đây là lần đầu tiên cô say rượu, huyệt thái dương đột nhiên giần giật, huyết mạch dường như sắp vỡ tung ra. Cô khẽ nhăn nhó: “Chắc em phải giải rượu thôi”. Có lẽ dáng vẻ của cô có đôi chút trẻ con khiến Châu Tử Hoành thấy thú vị.

Chỉ trông thấy anh khẽ mỉm cười, chỉ vào chiếc sofa đơn: “Đừng đứng đấy, ngồi xuống sẽ tốt hơn”. Đợi đến khi cô ngoan ngoãn ngồi xuống, anh mới nói: “Nếu đã không ngủ được, vậy thì nói chuyện nhé”. Ngữ khí nhẹ nhàng, nhưng điều kỳ lạ rõ ràng chỉ là lời đề nghị nhưng lại phảng phất sức mạnh khiến người khác chẳng thể khước từ.

 Thư Quân nhớ, họ đã ngồi nói chuyện phiếm mấy tiếng đồng hồ. Kỳ thực cô vốn không phải người nội tâm, còn Châu Tử Hoành dường như càng có một năng lực khó diễn giải bằng lời, chỉ cần anh muốn duy thì không khí sẽ không rơi vào thế cục ngại ngùng, bối rối. Thế nhưng, anh dường như không thích nói chuyện, đa số thời gian chỉ là người nghe trầm lặng kiên nhẫn, nghe cô nói một mạch những điều thú vị mắt thấy tai nghe.

Một cô gái đi du lịch một mình, cho dù gặp khó khăn, nhưng sau này khi chia sẻ cùng bạn bè sẽ trở thành một đoạn hồi ức khó quên, vô cùng đáng quý. Thế nhưng, lúc đó cô và anh vốn dĩ cũng chẳng phải là bạn bè, chỉ là bèo nước gặp nhau. Qua ngày mai thì ai đi đường đó, có lẽ cả cuộc đời này cũng chẳng gặp lại. Thế nên về sau, ngay cả chính Thư Quân thầm cảm thấy kỳ lạ. Đối mặt với người đàn ông này, dưới sự dẫn dắt âm thầm của anh, bản thân lại bất giác mở miệng nói chuyện, sau đó thì không cách gì thu lại được, nói chuyện tới mức thoải mái, tùy ý một cách khác thường. Trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi, lại dường như thật lòng đối đáp với nhau.

 Cuối cùng vẫn là cô kiềm lại được, mí mắt bắt đầu đánh nhau. Cô che miệng ngáp một cái, không khỏi hiếu kỳ nói: “Bốn giờ sáng rồi sao tinh thần anh vẫn tốt vậy?”.

Châu Tử Hoành không trả lời, chỉ nói: “Em vào phòng ngủ chút đi”. “Ngày mai anh có kế hoạch gì không?” Sau khi hỏi cô mới cảm thấy dường như không thỏa đáng. Anh lại chẳng để tâm, ngữ khí bình tĩnh nói: “Anh đến đây để tìm đồ, có lẽ phải lưu lại đây hai ngày”.

Cô “ Ồ” một tiếng, lần này chú ý hơn chút, cũng chẳng dám mạo phạm hỏi dò những việc bản thân không nên hỏi. Cô đứng dậy về phòng, giữa chừng tình cờ quay đầu lại nhìn. Châu Tử Hoành vẫn ngồi ở sofa, duy trì tư thế vừa rồi. Ánh mắt dừng ở một góc nào đó. Cũng chẳng rõ có phải do góc độ không, hay là vì quá buồn ngủ mà hoa mắt. Cô chỉ cảm thấy mắt anh sâu thẳm mênh mông tựa như đầm nước xưa cũ trầm mặc, ngay cả ánh đèn sáng rực trên đầu cũng cách biệt hoàn toàn, không cách gì phản chiếu được.

 “… Nếu như anh không nhắc, em cũng sắp quên mất rồi.” Khó khăn lắm mới thoát ra khỏi hồi ức, Thư Quân dường như hơi nghẹn ngào,vội vàng thu dọn lại mớ cảm xúc rồi hỏi: “Em lúc đó và bây giờ có gì khác nhau?”. Châu Tử Hoành đưa mắt liếc cô, tuy chỉ là một giây ngắn ngủi, nhưng ánh mắt của anh sâu thẳm như biển khơi khiến cô hơi sợ hãi. Mãi lâu sau Châu Tử Hoành mới mở miệng, ngữ khí chế nhạo nói: “Bây giờ trưởng thành hơn”.

Cô bĩu môi, rõ ràng biết đáp án trong lòng anh vốn không phải vậy nhưng cũng không vặn lại, chỉ thuận theo mà cười, nói: “Đã mấy năm trôi qua rồi, nếu vẫn còn ấu trĩ như thế thì chẳng phải buồn cười lắm sao?”.

Châu Tử Hoành không có ý kiến, lại liếc nhìn cô, vẻ mặt hàm ý thâm thúy khó hiểu. Cô tránh ánh mắt của anh, trực giác cho thấy Châu Tử Hoành tối nay có chút gì đó khác thường nhưng lại không nói ra được cụ thể là gì. Chỉ đành tạm thời thông minh lựa chọn im lặng. Kỳ thực, sau này khi họ gặp lại tại thành phố C, không ai cố ý nhắc lại quãng thời gian đã qua ấy. Cô nhận ra anh, anh dường như cũng nhớ cô chỉ vậy thôi.

 Sau này Thư Quân cũng từng suy nghĩ, có lẽ vốn dĩ không có thời gian để họ cùng nhau nhớ lại buổi tối xa xỉ ở Lệ Giang đó. Bởi lẽ gặp lại nhau không lâu cô đã lên giường cùng anh, về sau thì mối quan hệ của họ xảy ra sự thay đổi thật sự.

 Khi giữa hai người phân rạch ròi ranh giới, khi cô đến cả xe của anh cũng không chịu ngồi thì những hồi ức ấy tự dưng trở thành những điều không cần thiết, nhắc lại làm gì nữa.

Advertisements

10 thoughts on “Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em Chương 3-p2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s