Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 11.2


“Không sao cả”, ngữ khí cô dường như hơi thấp trầm, “… Vừa rồi cứ ngỡ là anh nhìn thấy chứ!”.

Anh chỉ khẽ nhếch khóe môi, nửa cười hỏi thăm dò: “Hình như em còn nóng lòng hơn cả anh nữa!”.

Cô không đáp trả, ngừng trong giây lát mới nhắc anh: “Đến giờ rồi, uống thuốc rồi ngủ thôi”.

Cô đi chuẩn bị nước ấm và thuốc, rồi nắm lấy bàn tay anh, đưa từng thứ một cho anh. Tất cả những việc này cô làm rất thành thạo, động tác dịu dàng, so với cá tính bốc đồng trước đây, thì cô lúc này là một hình tượng hoàn toàn tương phản.

Thực tế, kể từ khi anh bị thương cần người chăm sóc đến nay, thì cô dường như thật sự biến thành người khác vậy.

Có lúc cô dìu anh ra ngoài tản bộ, cả đoạn đường luôn nhắc nhở anh cẩn thận chỗ này, chỗ kia cẩn thận, tỉ mỉ chu đáo là thế, tuy rằng hơi càm ràm nhưng anh cũng chẳng thấy phiền hà. Anh nắm tay cô, chầm chậm bước đi, vì thế mà có đủ thời gian để cảm nhận không khí mới mẻ đầu xuân se se lạnh hòa quyện cùng mùi hương thơm tỏa ra từ đỉnh đầu cô, cứ thế thấm sâu vào tận tâm can.

Anh sống ở đây lâu vậy rồi, đây là lần đầu ngửi thấy mùi cỏ non trong làn không khí. Anh chợt cảm thấy, cuộc sống thế này cũng chẳng tệ.

Anh sinh ra trong một gia đình bề thế, tuổi còn trẻ mà đã nắm trong tay tiền tài và địa vị khiến người khác phải trầm trồ ngưỡng mộ; cờ bạc rượu chè trai gái, bất luận là rượu ngon hay gái đẹp thì dường như anh muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Thế mà cuộc sống hiện tại lại khiến anh đột nhiên lưu luyến bịn rịn.

Chính trong khoảnh khắc cuộc sống không tồi này, lúc nào cũng có một đôi bàn tay, một người phụ nữ can dự vào. Kỳ thực, anh hơi kinh ngạc, rốt cuộc là bắt đầu tự lúc nào mà bản thân anh lại quen với đôi bàn tay của Thư Quân chứ?

Anh nắm lấy tay cô không muốn buông ra.

Anh không muốn bất kỳ điều gì làm phiền nhiễu khoảnh khắc cuộc sống lúc này của anh.

Thật ra đây cũng chính là lần đầu tiên, anh không cảm thấy phiền hà với việc bên mình lúc nào cũng có một người phụ nữ.

Đóng cánh cửa sổ lại, Châu Tử Hoành một mình về phòng ngủ. Anh đứng ngay cửa gọi, mãi một lúc sau, bên giường mới vọng lại tiếng đáp trả, rất đơn giản chỉ vỏn vẹn chữ “Ờ”, mà xem chừng cũng không tình nguyện chút nào.

Điều này có gì giống với Tiểu Mạn chứ?

Trong ấn tượng của anh, Tiểu Mạn chưa bao giờ nổi giận với anh, cô thậm chí không khó chịu với bất kỳ ai.

Châu Tử Hoành không có ý kiến gì với thái độ của Thư Quân. Trước khi ngủ nói với cô: “Ngày mai ba anh chắc sẽ đích thân đến đây”.

“Đến thăm anh sao?”

“Còn có chuyện khác nữa.”

“Được thôi.” Thư Quân trầm ngâm giây lát, chủ động nói: “Vừa đúng lúc mấy ngày nay công ty em sắp xếp lịch làm việc dày đặc, em muốn dọn về nhà mình cho tiện”.

Châu Tử Hoành chẳng ngăn cản cô, chỉ cử tài xế sáng sớm hôm sau đưa cô về nhà.

Lần này thì Thư Quân không tỏ vẻ giả vờ từ chối nữa, bởi lẽ trước đó lúc đi bệnh viện cùng Châu Tử Hoành, cũng do tài xế này phụ trách việc đưa đi đón về. Một anh chàng non choẹt, làm việc cẩn trọng, nghiêm túc, lúc lái xe tập trung chăm chú lại kiệm lời đến đáng thương. Có vài lần ngồi ở ghế sau, cô đều có ảo giác đang ngồi trên xe không có người. Thư Quân thậm chí hoài nghi rằng cậu ta có lẽ còn chẳng nhìn rõ diện mạo của cô nữa. Đi xe cùng với người thế này, cho dù là người bên cạnh Châu Tử Hoành đi nữa thì những trở ngại trong lòng cô cũng bớt đi chút đỉnh.

Về đến công ty, trợ lý Tiểu Kiều nhanh chóng lấy thông báo mấy ngày vừa qua cho cô xem. Xem ra cấp trên quả nhiên đã hạ quyết tâm, có ý muốn nâng đỡ cô, album đầu tay được thúc đẩy kịp thời, chiến dịch quảng bá cũng ngày càng dày đặc.

Thư Quân tìm Nicole, chỉ vào lịch trình trên bảng kế hoạch xác nhận: “Địa điểm buổi họp báo album thay đổi rồi sao? Em nhớ là địa điểm lần này và lần trước thảo luận không giống nhau”.

“Đúng vậy.” Câu trả lời của Nicole lời ít ý nhiều, ngồi sau bàn làm việc nhướng mắt sang nhìn Thư Quân: “Sao thế, có vấn đề gì ư?”.

“Không có.” Thư Quân cầm bảng kế hoạch lặng lẽ bước ra ngoài.

Chỉ là việc này đồng nghĩa với việc cô bắt đầu cất bước quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình dưới con mắt dõi theo của Bùi Thành Vân.

Vài ngày sau đó, với tư cách là bên cung cấp mặt bằng tổ chức, Bùi Thành Vân chủ động gọi điện thoại chúc mừng cô.

“Buổi họp báo còn chưa bắt đầu, hiện giờ nói điều này liệu có sớm quá không?” Liền một lúc phát ra mấy cái thông báo khiến Thư Quân mệt đến mức thở không ra hơi.

“Thành công như thế này có thể xem là vượt cả mong đợi. Nếu không chúc mừng trước chỉ e là đến lúc đó chẳng đến lượt anh đâu!”

“Này này, em là loại người thế sao?” Thư Quân vờ như không hài lòng kháng cự.

Bùi Thành Vân dường như khẽ mỉm cười bên đầu dây điện thoại. “Anh chỉ sợ sau này em ngày càng bận rộn, phải mệt mỏi ứng phó với đủ loại người và đủ loại việc, chứ chẳng có ý gì khác cả đâu.”

“Nói như anh thì, chúng ta nên chọn thời gian tụ tập? Để tránh việc sau này em nổi danh rồi, có muốn tranh thủ thời gian cũng chẳng được.” Cô đang ở trong phòng thay trang phục rộng rãi tĩnh lặng, vì thế mà nói đùa chẳng kiêng nể, sợ sệt gì.

“Vậy thì bây giờ đi, thế nào?” Bùi Thành Vân ngẫm nghĩ đề nghị.

“Không thành vấn đề, gọi cả Mạc Mạc và cả Quách Lâm cùng đi luôn, mọi người lâu rồi chẳng gặp nhau.”

Kết quả là điện thoại của Mạc Mạc và Quách Lâm đều gọi không thông, khi đến địa điểm đã hẹn, Thư Quân không kiềm được trách: “Hai người này làm cái gì vậy, chưa từng thấy bọn họ ăn ý như thế này bao giờ”.

Bùi Thành Vân không nói gì, chỉ khẽ nhướng mày. “Vậy, giờ sao nào?”

“Em muốn ăn chút gì đó.”

“Đói rồi à?”

“Chưa.” Thư Quân lắc đầu. “Phòng thu âm nóng chết được, em muốn ăn kem.”

Cô nhìn quanh, nhanh chóng trông thấy tiệm Macdonald đối diện bên đường. “Đi thôi, em mời anh.” Cô cười híp mắt đi cùng anh sang bên đường, cặp mắt trắng đen rõ ràng bị ánh đèn xe qua lại chiếu sáng long lanh, tựa như viên pha lê, kẹp trong trời đêm bốn phía đều âm u, duy chỉ có một chỗ lóe sáng rực rỡ.

Bùi Thành Vân nhìn cô, không khỏi cười theo.

“Thật ra anh thay đổi rất nhiều.” Thư Quân chợt nói.

“Thay đổi chỗ nào?”

Ánh đèn giao thông nhấp nhánh thúc giục người đi bộ, họ nhanh chóng sải bước đi băng qua làn đường.

“Cười nhiều hơn.” Cô suy nghĩ. “Anh trước kia lạnh lùng quá.”

Cụm từ này khiến Bùi Thành Vân khẽ sững người, rồi lại bật cười. “Lúc đó không thích nói không thích cười chỉ vì không biết bắt chuyện với người khác thế nào.” Anh giải thích.

“Thế nhưng quan hệ của chúng ta không tệ mà.” Cô tiện miệng nói.

Anh không để đề tài này tiếp tục nữa, đưa tiền qua bên cửa sổ mua cho cô một cây kem dâu.

“Anh không nhớ nhầm chứ?” Anh nói.

“Không.” Thư Quân khẽ lắc đầu, chẳng hiểu vì sao, trong lòng cô xao xuyến khó hiểu.

Hóa ra anh vẫn còn nhớ.

Cô yêu thích tất cả thức ăn liên quan đến dâu tây. Việc nhỏ nhặt thế này, thời gian lâu như vậy rồi mà anh vẫn không quên.

Cô chẳng rõ việc này có ý nghĩa gì, cũng chẳng muốn suy nghĩ. Chỉ vờ như vô tình liếc nhìn gương mặt ngiêng nghiêng của Bùi Thành Vân bằng ánh mắt còn sót lại nơi khóe mắt, trông thấy thần sắc anh không đổi dường như chẳng định nói gì. Lúc này cô mới âm thầm từ bỏ ý định.

“Anh không mua một cây luôn? Một mình em ăn, ngại chết được.” Cô nói.

“Đàn ông đi trên đường ăn thứ này mới ngượng ấy.” Anh nhìn cô. “Tối vậy rồi còn ăn đồ ngọt sao không béo được nhỉ?”

Kỳ thực cô còn gầy hơn so với lần gặp mặt trước, gương mặt như hóp lại nên càng lộ rõ đôi mắt to sáng lấp lánh, long lanh trong suốt tựa như làn nước có thể tràn ra ngoài bất kỳ lúc nào. Cô như ngọn đèn đứng trong bóng đêm toàn thân đang phát sáng.

Nhưng anh lại mong cô béo lên một chút.

Còn nhớ kỳ nghỉ đông thời đại học, thể trọng của cô tăng lên, cuối cùng khai giảng năm học cô vô cùng phiền não, hệt như những sinh viên nữ cũng thề thốt cai bỏ đồ ngọt. Cuối tuần ngồi trong tiệm KFC vạch ra kế hoạch giảm béo rõ ràng. Anh đặt cốc kem Sundae trước mặt cô, cô kiên quyết lắc đầu chống cự, rồi trỏ vào khuôn mặt nói: “Anh xem đi, nhiều thế này. Đừng hại em nữa!”.

Một tay cô chống cằm, một tay gạt cốc kem Sundae sang một bên. Có thể do hơi ấm lại thêm ánh đèn nữa, làn da cô trắng nõn nà khiến anh thoáng chốc liên tưởng đến một loại quả tươi mọng nước. Nếu nếm thử một miếng, có lẽ còn ngọt hơn bất kỳ loại kem nào trên thế gian này.

Anh bị chính ý nghĩ của bản thân mình làm cho sợ hãi, đó cũng là lần đầu tiên anh nảy sinh cảm giác xao động khác thường với cô.

Sau này, cô thật sự giảm béo thành công, cho đến giờ gương mặt bụ bẫm, béo ú năm đó cũng chẳng thấy nữa.

Thư Quân lại chẳng mấy để tâm: “Vấn đề sức khỏe, vả lại gần đây em cũng khá bận!”.

“Công việc vất vả ư?”

Cô ngẩn người, gật đầu “Ừ”. Châu Tử Hoành xưa nay chỉ tồn tại trong thế giới của riêng cô.

Bùi Thành Vân nhìn cô, lạnh nhạt dặn dò: “Em phải chú ý giữ gìn sức khỏe”.

Cô cười rộ: “Em trả nguyên vẹn câu nói này lại cho anh”.

Bùi Thành Vân khẽ sững người, rồi nói: “Anh vẫn khỏe”.

Giọng điệu của anh vẫn lạnh nhạt, nhưng cô dường như nghiêm túc, dừng bước lại ngắm nhìn anh. Ánh mắt sáng lướt trên gương mặt anh, đường nhân trung khẽ nhíu lại, có hơi hối hận. “Nhắc đến chuyện này mới sực nhớ, thật ra không nên để anh ra ngoài quá trễ thế này. Hay là chúng ta về thôi.” Cô ăn một lèo hết phân nửa cây kem, có ý chuẩn bị ra về.

Đối mặt với sự quan tâm này, Bùi Thành Vân chẳng rõ bản thân anh nên vui hay buồn. Anh đột nhiên hối hận, có lẽ không nên nói rõ sự thật cho cô biết. Anh bất đắc dĩ khẽ mỉm cười, kéo lấy cánh tay cô ngăn cô quay đầu bỏ đi.

“Xe của anh đỗ bên kia.” Thư Quân trỏ về phía sau cứ ngỡ là anh quên.

Anh lại nói: “Anh lại chẳng muốn về nhà giờ này”.

“Vậy anh muốn đi đâu?”

Anh cử động khóe môi, như muốn nói điều gì đó nhưng lại lập tức ngừng lại.

Trên làn môi đỏ của cô còn lưu lại vết trắng sữa. Anh chẳng kịp suy nghĩ bàn tay đã chìa ra.

Thư Quân dường như giật thót mình, lùi lại theo phản xạ.

Ngón tay thon dài của người đàn ông cứ thế dừng ở không trung, khẽ ngưng đọng trong giây lát. Thư Quân ngượng ngập, hỏi: “Sao thế?”, vừa nhìn theo ánh mắt anh vừa sờ soạng đôi môi của mình, lúc này mới hoảng hốt thức tỉnh.

Bùi Thành Vân gật gù: “Được rồi”. Anh làm như chẳng có chuyện gì cho tay lại vào túi quần, ngưng một lát rồi nói: “Buổi họp báo hôm tới có lẽ anh đang ở thành phố C, thế nên chẳng thể nào có mặt được”.

“Anh phải đi đâu?”

“Công tác.”

“Ờ.” Bởi vì những hành động vừa rồi, Thư Quân đã lùi ra xa một chút nữa. Lúc này cô lại tiến gần anh, nói giọng chân thành: “Chúc anh lên đường thuận buồm xuôi gió”.

Bùi Thành Vân nghe những lời này lại cảm thấy khách sáo xa lạ. Vẻ mặt anh bất giác lạnh lùng.

Những gì đã thuộc về quá khứ, rốt cuộc phải tốn bao nhiêu thời gian mới lấy lại được?

Khoảng thời gian anh còn sót lại, liệu có đủ không?

6 thoughts on “Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 11.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s