Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 13.1


CHƯƠNG 13
VẾT THƯƠNG TẬN ĐÁY LÒNG

Khoảng khắc này đây, anh càng như người xa lạ, khiến cô hoảng sợ.

Khi Châu Tử Hoành vội vã chạy đến nơi thì cảnh sát đã có mặt. Anh nhìn căn phòng rực sáng ánh đèn một rồi sải bước đến bên xe cảnh sát thì trông thấy Thư Quân đang ngồi bên trong.

Toàn thân Thư Quân quấn khăn bông, hai tay nắm chặt cốc nước ấm. Thế nhưng chiếc cốc chầm chậm đưa lên môi lại chẳng thấy cô uống. Châu Tử Hoành nhìn ánh mắt cô đờ đẫn không khỏi cúi rạp người xuống hỏi: “Không sao chứ?”.
Chỉ một tiếng động nhỏ nhưng gần như khiến cô bị sốc. Ánh mắt cô rõ ràng đang run rẩy xoay sang nhìn anh, khóe môi khẽ mấp máy nhưng lại chẳng nói nên lời. Cô lúc này đây tựa như một loài vật nhỏ đang khiếp sợ, ánh mắt kinh hoàng, sắc mặt vô cùng khó coi.

Châu Tử Hoành chau mày, đứng phắt dậy, chạy đi tìm người phụ trách để tìm hiểu tình hình.

Thi thể đang được nhân viên cấp cứu bệnh viện nhấc ra ngoài, vị phụ trách bên công an đang bận rộn chỉ đạo nên chỉ trả lời ngắn gọn: “Đây là vụ án mạng, cô Thư cần phải theo chúng tôi về lập biên bản”.

Châu Tử Hoành nói: “Tình trạng hiện giờ của cô ấy, tôi e là không thích hợp”.

Người phụ trách cuối cùng cũng quay đầu lại, mắt nhìn về phía Châu Tử Hoành, giọng điệu ra vẻ không vừa ý: “Thích hợp hay không thích hợp không phải anh nói là được”, rồi lại hỏi: “Anh là người nhà của cô ta hay là bạn bè?”.

Châu Tử Hoành không trả lời, chỉ tránh sang một bên gọi cuộc điện thoại. Lưu cục trưởng là bạn thâm giao với Châu gia, rất nhanh sau đó gọi điện thoại cho người phụ trách tại hiện trường. Trong khoảnh khắc, người phụ trách chạy đến bên Châu Tử Hoành, rút điếu thuốc đưa cho anh, cười nói: “Hóa ra anh là bạn của Lưu cục. Lưu cục vừa rồi có lời căn dặn nếu nhân chứng hiện giờ tâm lý không ổn định thì anh có thể đưa cô ấy về nghỉ ngơi. Nhưng mà, nhất định phải ở trong nội thành đợi thông báo của chúng tôi bất cứ lúc nào”.

“Ồ, vậy thì cảm ơn nhiều.” Châu Tử Hoành quay đầu tìm Thư Quân đưa cô ra khỏi hiện trường.

Anh chẳng hỏi han gì, về đến nhà chỉ giúp cô cởi áo khoác ngoài. Còn cô thì thật sự sợ hãi, cảm xúc lộn xộn, chỉ đứng ngây người ra, tựa như búp bê, mặc anh tùy ý sắp đặt. Dịu dàng ngoan ngoãn như thế, trước nay chưa từng thấy qua nhưng Châu Tử Hoành phát hiện ra mình cũng chẳng thích thú.

“Anh biết em sợ hãi”, anh nói, “Nhưng kể từ giờ phút này trở đi, không được phép nghĩ đến chuyện đó nữa. Việc em cần làm là nằm xuống nghỉ ngơi thật thoải mái”.

Biết rằng chị Tương tự sát trong phòng tắm, nên anh cố ý lảng tránh cũng không muốn cô đi tắm mà dẫn cô đi thẳng đến bên giường, nói: “Ngủ đi”.

Thế nhưng Thư Quân như bỏ ngoài tai những lời anh nói, ngồi xuống một lúc, chợt ngẩng đầu nhìn anh. “… Bọn họ nói là em báo án, nhưng mà… sao em chẳng nhớ gì cả?”

Cặp mắt long lanh trong suốt ấy giờ đây như phủ một lớp sương mù dày đặc, mờ mịt chẳng rõ ràng, dường như vẫn còn đắm chìm trong trạng thái hoảng sợ, bất an. Làn môi mỏng không khỏi khẽ mím lại. Anh đưa tay ra xoa xoa đầu cô, vỗ về: “Không nhớ thì không nhớ, có gì to tát đâu”.

Anh muốn cô nằm xuống ngủ, nhưng cô lại dềnh dàng chẳng chịu nhắm mắt lại.
“Em sợ…” Cuối cùng cô nói.
Anh im lặng. Đây là lần đầu tiên cô để lộ ra dáng vẻ yếu đuối, hèn nhát trước mặt anh. Chú nhím dường như đột ngột thu lại những chiếc lông bảo vệ sắc nhọn, gai góc trở thành một chú thỏ trắng nhỏ cần sự bao bọc bảo vệ.
Ánh mắt Thư Quân lay động, giơ tay ra kéo lấy cánh tay anh, cô do dự hỏi: “Anh còn định ra ngoài không?”.
“Trễ vậy rồi, chẳng đi đâu nữa.”

“Ồ.” Cô dường như yên tâm đôi chút, nhưng vẫn tay vẫn bám chặt lấy anh.

Đầu ngón tay cô trắng bệch, lành lạnh vẫn đang khẽ run rẩy. Châu Tử Hoành không khỏi chau mày, trầm mặc trong giây lát liền đứng dậy cởi bỏ y phục rồi nằm xuống cạnh cô.

“Thế này đã được chưa nào?” Anh hỏi.

Mùi thuốc lá, còn có hương thơm nước hoa, hòa quyện lẫn vào nhau… Hơi thở anh ấm áp là thế. Sao trước giờ cô không phát giác ra nhỉ? Thư Quân ngước mắt nhìn anh hồi lâu, như đang nhìn một người xa lạ, trầm mặc không đáp chỉ gật gật đầu.

Thế nhưng cô không ngủ được.

Vừa nhắm mắt lại, cảnh tượng kinh hoàng liền nhảy ra tựa như bàn tay của ma quỷ không thương tiếc bóp nghẹt lấy hơi thở của cô. Cô thật sự hoảng sợ vì nhớ đến Thư Thiên.

Thư Thiên mất đi, cũng ngay trước mắt cô, lúc đó anh đã phát điên rồi. Tinh thần hoàn toàn suy sụp, ngay cả cô anh cũng chẳng nhận ra. Anh dường như coi cô là người khác. Anh nhốt cô vào căn phòng nhỏ suốt hai ngày một đêm còn túm lấy bả vai cô nhắc đi nhắc lại: “Mandy, đừng rời xa anh… Anh không cố ý mà…”.

Nhưng mà, Mandy là ai? Cô vốn không quen, điều duy nhất có thể xác định đó chắc chắn không phải là tên tiếng anh của chị dâu. Vì thế không khỏi âm thầm kinh ngạc, xem ra thì anh hai đã yêu một người phụ nữ khác đến phát cuồng. Còn cô là em gái ruột nhưng mãi đến hôm nay mới phát hiện ra.

Trong cơn ác mộng kéo dài, cô giương mắt nhìn cảm xúc của Thư Thiên trong đau thương và phiền não đan chéo vào nhau, trông thấy anh miệng nói xằng bậy, ánh mắt mơ màng, cô muốn dỗ dành anh uống thuốc nhưng những viên thuốc đều bị anh hung hăng ném ra ngoài cửa sổ. Mỗi lần như vậy, anh đều để lộ thái độ vô cùng phẫn uất, hét lớn lên: “Anh không có bệnh!”. Phần lớn thời gian, anh chỉ ngồi một mình trầm ngâm thất thần, hoặc nhìn chăm chăm cô bằng ánh mắt kỳ lạ, ôm đầu lầm bầm với chính mình.
Cô cảm thấy sợ hãi nhưng nhiều hơn là sự đau xót.

Anh trai cô từng là một người hoàn hảo là thế sao lại trở nên thế này chứ? Có lẽ là vì Mandy, hoặc có thể là vì chuyện khác. Sự suy sụp của anh bắt đầu từ sự kìm nén, tinh thần từng chút từng chút bị nuốt trọn lấy, cuối cùng thì chẳng thể nào cứu vãn được.

Phía bệnh viện đã tìm khắp mọi ngõ ngách, còn cô thì lại bị giam cầm, chẳng còn cách nào nữa. Cuối cùng vào rạng sáng, trong lúc trạng thái tinh thần mỏi mệt, cô thật sự không kìm được đã ngủ gật. Thư Thiên kết thúc cuộc đời trong giấc mộng của cô bằng một lưỡi dao còn cô thậm chí chẳng hề hay biết trên người anh có cất giấu thứ ấy.
“Ngủ không được ư?” Trong đêm tối giọng điệu nhạt nhạt của Châu Tử Hoành vang lên.

“Ừ.” Ngón tay Thư Quân cử động trong tấm chăn, lúc này mới phát hiện ra bản thân đã duy trì tư thế này quá lâu rồi gần như cứng đờ. Vậy thì sao anh lại phát giác ra cô vẫn chưa ngủ cơ chứ?

“Chắc em cần bác sĩ tâm lý.” Cô đột nhiên nói.

“Để mai anh sắp xếp cho.”

“… Cảm ơn.” Cô trở mình, lưng tựa sát vào ngực anh.

Sau một hồi, cô cảm nhận làn môi Châu Tử Hoành đặt lên đỉnh đầu. Nụ hôn lặng lẽ này dường như có tác dụng vỗ về an ủi diệu kỳ, cô gượng ép mình nhắm mắt, thấp giọng nói: “Ngủ đi”.

Sáng ngày hôm sau, cô được đưa đến gặp một bác sĩ tâm lý nổi tiếng.

Thư Quân cùng bác sĩ trò chuyện trong suốt ba tiếng đồng hồ. Trên đường về, cô hỏi: “Hôm nay anh không phải đến công ty à?”.

Hôm nay Châu Tử Hoành đích thân lái xe, anh nhìn cô rồi lại hướng sự tập trung về con đường trước mặt, nói: “Đã đi rồi”.

Cô hơi kinh ngạc: “Khi nào thế?”.

“Lúc em và bác sĩ nói chuyện riêng với nhau.”

“Ồ, hiệu quả cao thật đấy!”

Cô còn hỏi chuyện, còn đáp trả anh, phải chăng điều trị tâm lý đã có hiệu quả rồi ư? Dù sao chí ít cũng tốt hơn trạng thái tối qua rất nhiều. Về điều này, Châu Tử Hoành cảm thấy hài lòng. Thật ra vị bác sĩ này vô cùng “mát tay”, anh không thể không dựa vào mối quan hệ của bố anh để hẹn ông ấy. Vì một người bệnh như Thư Quân, bác sĩ đã phải đổi lại vé máy bay đi Hawai, hôm nay lại còn cẩn thận dặn dò riêng anh: “Môi trường tốt, thoải mái rất có lợi hơn cho sự hồi phục tâm lý của người bệnh, lúc này cần phải đặc biệt tránh áp lực dù là trong cuộc sống hay trong công việc”.

Xe chạy đến cửa hàng ăn, Châu Tử Hoành vừa dừng xe vửa hỏi: “Em thích nước nào?”.

“Là ý gì đây?”

“Dẫn em đi giải khuây.”

Thư Quân ngẩn người ra, rồi nói: “Làm gì có thời gian chứ, gần đây rất nhiều việc phải làm”.
“Xin nghỉ phép.” Anh lời ít ý nhiều.

Thư Quân vẫn lắc đầu: “E là không được”.

Anh nhìn cô, nhướng mày: “Lẽ nào muốn anh giúp em xin nghỉ nữa?”.

“Vậy thì càng không được.” Thư Quân phản đối ngay.

“Vậy thì em tự đi nói với công ty đi.” Thái độ của anh vốn chẳng dễ dàng khước từ. “Những thủ tục khác anh sẽ căn dặn người khác làm, em chỉ cần đi cùng với anh ra sân bay là được.”

“Chẳng nói lý lẽ gì cả.” Cô khẽ lầm bầm, sau đó xuống xe.

“Em nói gì hả?” Anh đột ngột quay đầu lại hỏi.
“Không có gì.” Cô cụp mắt xuống.

“Sao cũng được. Dù sao thì không hiểu lòng tốt của người khác vốn là đặc điểm xưa nay của em mà.” Anh thờ ơ không nhìn cô, ôm ngang eo cô cùng nhau đi vào nhà hàng dùng cơm.

Kết quả là Thư Quân chưa kịp xin nghỉ phép thì ngày hôm sau trên tạp chí giải trí đã đăng bài và ảnh cô cùng Châu Tử Hoành cùng bước ra khỏi phòng mạch điều trị tâm lý.

Cô bị triệu tập gấp về công ty, đối mặt với sự chất vấn của Nicole.

“… Việc này là thế nào đây?”

Nicole ném tờ tạp chí, rồi mở mạng rê chuột đến tin tức có liên quan, cô chẳng buồn mở ra, đau đầu hỏi: “Em đến chỗ này để làm gì?”.

Ánh mắt Thư Quân dừng lại ở những dòng chữ trên bài báo nhưng nhanh chóng di chuyển ánh nhìn. Những phóng viên đó làm thế nào chộp được bức ảnh, làm thế nào miêu tả sự việc này cô cũng chẳng để tâm gì nhiều. Cô thấp giọng nói: “Thật ra… Em muốn xin nghỉ phép”.

“Nghỉ phép à? Có phải thật sự đã xảy ra chuyện gì không?” Nicole lại nhặt lấy tờ báo, xem lướt qua đoạn văn cùng bức ảnh mà mình đã xem đi xem lại hai, ba lần, ngẩng đầu hỏi: “Em đã đi khám bác sĩ tâm lý à?”.

“Ừ.”

“Là do công việc quá áp lực sao?” Cô lại nghiêng người lật tờ thời khóa biểu trên bàn, chau mày nói: “Hiện tại công việc cũng chẳng phải quá nhiều, sau này chắc chắn còn bận hơn thế nữa. Nói đi, em thấy áp lực chỗ nào?”.
“Không phải do công việc.” Thư Quân suy ngẫm rồi mới nói với cô.

“Ổ? Vậy thì…” Nicole chăm chú nhìn người đàn ông trong bức ảnh, lạnh lùng nói: “Vậy thì là vì tình cảm rồi?”.

Thư Quân biết Nicole thế nào cũng nói như vậy, không muốn cô qua lại với Châu Tử Hoành rồi bị giới truyền thông phát hiện. Cô lắc đầu phủ nhận: “… Cũng chẳng phải”. Nói xong thì chẳng chịu nói thêm gì nữa.

Nicole cảm thấy đầu mình sắp nổ tung ra. Vài hôm trước mới phát hành album, họp báo rầm rộ, cấp trên công ty còn đặc biệt đến tận nơi cổ vũ. Kết quả hôm nay lại bùng nổ sự việc này, địa điểm và nhân vật nam chính đều là những đề tài nhạy cảm, người không rõ nội tình e rằng còn tưởng công ty tự ý làm rùm beng lên.

Tinh thần bình tĩnh trở lại, cô mới hỏi: “Nghỉ phép muốn đi đâu?”.

“Đi nước ngoài giải khuây.” Thư Quân thật thà nói: “Thật ra vẫn chưa quyết định nữa”.

“Đi cùng với anh ta?”

Ngón tay Nicole trỏ vào bức ảnh, Thư Quân ngầm thừa nhận

“Chuyện này chị không làm chủ được rồi.” Giọng điệu Nicole lạnh băng nói: “Hiện giờ không phải việc của cá nhân em. Em mà muốn đi, kế hoạch của cả ê kíp đều bị em làm rối loạn lên hết”.

“Em biết.” Thư Quân mím môi, cố gắng gạt bỏ bóng dáng Thư Thiên trước khi chết ra khỏi đầu. “Nhưng mà, tình trạng em hiện giờ e là thật sự không thích hợp để tiếp tục công việc.”

“Vậy thì em nói rõ ràng ngọn nguồn về tình hình của em đi, không công ty làm sao tin tưởng em được cơ chứ? Bao nhiêu năm nay, chưa có người nghệ sĩ nào nhằm ngay lúc mấu chốt thế này mà nghỉ phép cả, bất kỳ công ty nào cũng vậy. Cho dù bố mẹ qua đời cũng phải nén nỗi đau mà đi làm, tin tức XX trước đó em có xem không? Người ta là minh tinh nổi tiếng, tiếng tăm hơn em nhiều.” Ngưng một lát, Nicole đứng dậy sau bàn làm việc, hai tay tỳ lên mặt bàn nhìn thẳng vào Thư Quân, vừa đấm vừa xoa, giọng điệu khẽ dịu lại đưa ra yêu cầu: “Em nói thật với chị đi, chị xem tình hình rồi giúp em xin nghỉ phép. Thế nào?”.

Nào ngờ Thư Quân thà tiếp tục công việc cũng cắn răng không chịu tiết lộ. Cá tính mạnh mẽ là thế, Nicole đã làm nhiều năm rồi vẫn chưa từng gặp qua. Cô tức đến mức trầm mặc hồi lâu mới phẩy phẩy tay nói: “Vậy em ra ngoài đi”.
Đến khi Thư Quân đi đến bên cửa, cô mới bồi thêm một câu nữa: “Đã vào ngành này thì chẳng có bí mật đời tư gì hết. Muốn người khác đừng can dự vào chuyện đời tư của em, vậy thì sau này bản thân em cẩn thận một chút. Em nên biết rằng, hiện nay đội chó săn rất lợi hại. Em tự liệu mà làm!”.

“Em hiểu rồi.” Thư Quân không quay đầu lại, trả lời xong thì đi luôn ra ngoài.

Cô cũng không ở lại công ty, mặc cho Tiểu Kiều la hét kêu gọi cô sau lưng, cô mau chóng sải bước rời đi.
Nơi này, những người này, thậm chí là ngành này, tất thảy đều có mối liên hệ mật thiết chặt chẽ với Thư Thiên. Nếu có thể, cô thật sự mong sớm thoát ra.

Biết rõ là như thế cũng chẳng có lợi gì, cô chỉ muốn sớm quên đi.

Cho dù anh là người anh trai ruột cô yêu quý nhất, cô cũng chỉ muốn quên đi những hồi ức đáng sợ ấy. Cô từng là người anh yêu thương nhất, là người từ nhỏ cô nương tựa để sống, vậy mà lại để lại trong cuộc sống cô một vệt máu hôi tanh nồng nặc bằng một cách thức tàn nhẫn đến vậy, lau không sạch, dội rửa không trôi. Đó là dấu ấn ký ức mà cả cuộc đời này chẳng thể nào phai mờ được.

Thật ra cô biết anh không cố ý. Lúc làm những việc đó, tinh thần của anh hai đã chẳng còn minh mẫn nữa. Thế nhưng, thi thoảng cô vẫn hận anh. Hận anh suy sụp, hận anh mất kiểm soát. Đã từng là người xuất sắc như vậy rốt cuộc là vì cái gì mà lại cam lòng để tài hoa và tâm hồn của mình như bị ma quỷ nuốt trọn lấy để rồi nhanh chóng ra đi. Đến phút cuối cùng ngay cả cô em gái ruột thương yêu nhất của mình cũng chẳng nhận ra.

Thủ phạm đầu sỏ có lẽ chính là Mandy. Xuất phát từ trực giác của nữ giới, Thư Quân suy đoán là vậy.

Thế nhưng năm đó cô chẳng còn tâm trí nào để truy cứu việc này. Sau cái chết của Thư Thiên, cô phải lo sắp xếp tang sự, vả lại còn phải đi học, việc thực tập cũng còn chưa hoàn tất. Tất cả mọi việc đều chật vật khó khăn mà trong một đêm cô mất đi người quan trọng nhất, thế nên cả cuộc sống đều bị đảo lộn cả. Rất nhiều việc khiến cô không kịp trở tay, dần dà cái tên Mandy đã trở thành cái tên đơn thuần lưu lại trong hồi ức đã khép lại.

Bên đường vọng lại tiếng còi xe kéo dài, Thư Quân hoàn hồn, nhìn về hướng âm thanh phát ra theo tiềm thức, trông thấy chiếc xe đang dừng lại cách chỗ mình không xa. Người trong xe ló đầu ra mỉm cười chảo hỏi cô: “Hi, còn nhớ tôi chứ?”.

Cô chẳng rõ đầu cua tai nheo gì, chỉ thấy đối phương trông quen quen, nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Người đó dứt khoát đẩy cửa xe bước ra, tư thế lịch sự nghiêng người dựa vào xe, cười mỉm nói: “Diệp Vĩnh Chiêu, bạn của Châu Tử Hoành”.

Thư Quân lúc này mới bừng tỉnh, lần trước bọn họ đã gặp mặt nhau tại một câu lạc bộ đánh bài nào đó.

Cô hơi cáo lỗi nói: “Thật ngại quá, tôi không giỏi nhận diện người”.

“Xem ra vì diện mạo tôi bình thường quá nên chẳng để lại ấn tượng gì với cô cả.” Diệp Vĩnh Chiêu nhìn cô rồi lại hỏi: “Đi đâu đây? Tôi đưa cô đi”.

Cô vội vàng nói: “Không cần đâu”.

“Khách sáo mà làm gì. Phục vụ phái đẹp là vinh dự của tôi mà, cô cứ xem như là thỏa mãn niềm vinh hạnh của tôi đi, được chứ?”

Thư Quân còn định khước từ, kết quả là vẻ mặt anh chùng xuống, nói: “Cô xem bộ dạng thất thần của cô vừa rồi nếu không phải tôi gọi cô thì cô đã vượt đèn đỏ sang đường rồi. Tôi cũng chẳng yên tâm để một mình cô bỏ đi như thế. Ngộ nhỡ cô xảy ra chuyện, chẳng phải tôi chính là thủ phạm gián tiếp ư?”.

Diệp Vĩnh Chiêu nói một thôi một hồi đến khi cô không phản bác được nữa. Cuối cùng hết cách, Thư Quân đành lên xe anh ta.

Dường như tâm trạng anh ta khá tốt, hỏi cô: “Đi đâu?”.

9 thoughts on “Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 13.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s