Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 17.1


Chương 17

              Tình nồng mờ ảo

 

 

 

Cuộc sống đầy ắp những việc không như ý, chúng ta chẳng thể nào né tránh, điều duy nhất có thể làm là thay đổi góc nhìn về nó.

 

Tối đó, sau khi từ bờ sông trở về, cơ thể Thư Quân bắt đầu xuất hiện hàng loạt triệu chứng.

Đầu tiên là cảm mạo, ho khan suốt mấy ngày, tiếp đó là viêm dạ dày cấp tính dẫn đến phát sốt. Hàng loạt những triệu chứng giày vò tinh thần và thể xác khiến cô mỏi mệt. Nicole cứ ngỡ là do lịch làm việc quá dày đặc đã tạo áp lực không nhỏ cho cô, vì thế mà thương tình chủ động cho cô nghỉ phép để nghỉ ngơi bồi dưỡng sức khỏe. Trợ lý Tiểu Kiều cũng nhắc nhở cô, hiện giờ đang là mùa bệnh cúm, nhất định phải đi khám bác sĩ.

Nhưng thật sự Thư Quân cũng chẳng hiểu vì sao đột nhiên ốm một trận như vậy? Ấn tượng về lần cảm cúm trước đây đã là việc xảy ra rất lâu rồi. Cuối cùng cô chỉ có thể đổ lỗi cho hôm cùng Châu Tử Hoành bên bờ sông mà bị cảm lạnh. Thế nhưng, cô cũng chẳng hiểu, dựa vào đâu mà chỉ có mình cô xui xẻo còn người đó thì vẫn bình an vô sự.

Châu Tử Hoành chẳng những không hề hấn gì mà còn áp dụng hàng loạt những cách đối xử đầy thô bạo với cô.

Ví như bất chấp nguyện vọng của người bệnh ra sức ép buộc cô đến bệnh viện. Đi qua đi lại giữa các khoa khám bệnh không ngừng giày vò cô; ví như lúc y tá truyền dịch cho cô, anh khoanh tay đứng ngay cạnh thờ ơ lạnh nhạt nói: “Tôi vẫn chưa ăn cơm tối, làm phiền cô truyền dịch nhanh nhanh để xong sớm…”. Lại ví như, về đến nhà anh đánh thức cô đang say nồng trong giấc ngủ mơ mơ màng màng, trút tất cả viên thuốc cùng nước sôi để nguội ra, động tác chẳng có chút gì ân cần dịu dàng cả.

Cô còn đang ốm, trong lòng vẫn đang khó chịu, nhưng thật sự chẳng còn sức lực để chấp nhặt anh.

Vì bị viêm họng nên cô nuốt vào cũng khó khăn hơn, có lúc viên thuốc trong họng bị giữ lại hồi lâu, vỏ bọc bề ngoài tan ra hết đắng đến mức cô chau mày lại. Gương mặt anh vẫn nhoẻn nụ cười hả hê trước sự đau khổ của cô.

Giận thì giận nhưng cô vốn không còn sức để kháng cự nữa.

Hôm đó Thư Quân uống thuốc rồi ngủ, dường như đã mơ một giấc mơ rất dài. Trong cơn mơ, cô đeo ba lô một mình leo núi, chẳng phải là dốc núi nhưng cũng khá mệt, mỗi bước đi gần như kiệt sức, đỉnh núi phía xa xa đi mãi vẫn chưa lên đến nơi được.

Cô thở hổn hển không ngừng tiến lên trước, đôi lúc tay chân lóng ngóng, ba lô trên vai lại nặng nề. Cuối cùng chèn ép cô đến nỗi thở không ra hơi.

Cũng chẳng rõ là bao lâu cuối cùng cô cũng leo lên đến đỉnh. Cô ôm ấp niềm vui sướng trong lòng chạy về phía trước. Quả nhiên có người đang đứng đợi cô ở đó. Người đó chìa tay về phía cô. Do khuất ánh sáng, cô không nhìn rõ gương mặt anh, nhưng cô vẫn gọi: “Anh hai!”. Trong lòng chắc chắn là vậy, vì thế nhanh chân tiến về trước, ôm chặt lấy anh.

Trên người anh quả nhiên có mùi hương quen thuộc. Cô đột nhiên cảm thấy mệt mỏi đến mức rơi cả nước mắt, và rồi cô thật sự khóc.

“Sao thế?”

Cô nghe thấy câu hỏi nhạt nhạt vọng lại trên đầu.

Thế nhưng chẳng phải!

Đó chẳng phải là tiếng của anh trai Thư Thiên!

Cô ngây người ra một lúc mới ngẩng đầu lên.

Dáng người thon dài gương mặt điển trai trước mặt đang nhìn cô với cặp mắt dài hẹp, ánh nhìn u ám sâu thẳm tựa biển khơi.

Cô kinh ngạc, muốn lùi lại phía sau nhưng chẳng hiểu thế nào mà hai đôi chân tựa như bám rễ dưới mặt đất, bị đinh đóng chặt không tài nào cử động được. Cảm giác nặng nề trên bả vai lại trở về, túi xách như chứa cục đá lớn nặng ngàn cân.

Gió trên đỉnh núi quật lạnh thấu xương cứ thế thét gào lướt qua bên mình, đánh cuộn vào tận khe sâu không đáy.

Cô há hốc mồm muốn lên tiếng nhưng đôi môi dường như bị cơn lạnh lẽo làm đóng băng, chỉ sót lại trên gương mặt dấu ấn ngấn lệ, điều kỳ lạ là dường như mang chút cảm giác ấm áp tựa như được chạm vào ngón tay áp út hoặc làn môi ấm áp của ai đó… Từ khóe mắt đến gò má men theo những làn nước mắt chảy xuôi cảm giác ấm áp kỳ lạ ấy dường như vẫn đang lan tỏa dần ra.

Cô hơi mơ hồ nhất thời không phân định rõ được đâu là trong mộng đâu là hiện thực. Chính vào lúc đó, tia sáng rực rỡ chói lóa đôi mắt cô. Chính khoảng khắc cuối cùng nhắm mắt lại theo phản xạ, cô trông thấy nụ cười nơi làn môi anh, vẻ mệt mỏi cùng với sự tàn nhẫn quen thuộc.

Dường như chính vào khoảng thời gian đó, anh chụp lấy đôi bàn tay cô, khẽ mỉm cười đẩy cô cùng mình rơi xuống vực sâu thăm thẳm.

Kinh hoàng tỉnh lại trong cơn ác mộng, toàn thân Thư Quân ướt đẫm mồ hôi, lồng ngực thở phập phồng. Cô mơ màng hướng mắt nhìn ánh đèn sáng rực trên đầu, hồi lâu sau mới nhận ra tia sáng chói lóa mắt trong giấc mộng từ đâu mà đến.

Châu Tử Hoành quả nhiên đứng bên giường, mặt bình tĩnh hỏi: “Nằm mơ thấy gì thế?”.

Cô chuyển động con ngươi, ánh mắt dừng trong giây lát bên bờ môi anh, nói không chút sức lực: “Quên rồi”.

“Vậy thì dậy ăn cơm đi.” Anh lại nhìn cô, nhưng cũng chẳng hỏi thêm gì nữa. Xem chừng rõ ràng vẫn còn có chuyện quan trọng chờ anh giải quyết hơn là quan tâm đến một giấc mơ. Mười phút sau anh thay quần áo ra ngoài.

Thư Quân tỉnh giấc, cảm giác thể lực đã bình phục nhiều so với trước đây. Trên thực tế mấy ngày nay cô đã trong thời kỳ hồi phục sức khỏe, dần dà cũng rũ bỏ trạng thái bi thảm để mặc cho người khác đè nén chi phối.

Bữa cơm tối được bày biện trên bàn, theo lệ vẫn là những món thanh đạm. Gần đây cô ăn uống không ngon miệng, mấy ngày đầu bị ốm cô ăn rất ít. Cô nhớ mang máng có mấy lần nằm trên giường bị Châu Tử Hoành ép ăn cơm. Lúc đó cô thật sự không ăn nổi, thi thoảng ăn một ít thì lại nôn hết ra. Khi cô nôn đến mức đầu óc choáng váng quay cuồng thì anh nói: “Chẳng ngờ rằng anh làm em đổi cả khẩu vị”.

Cô không biết anh nói đùa hay nói thật, kết quả anh lại nói: “Ngoài việc chống chọi cho đến thời gian hẹn ước ra, em chẳng còn cách nào khác để thoát thân trước cả. Dù là bản thân có sống dở chết dở”.

Cô rất muốn mắng anh một câu: “Đồ thần kinh”, chỉ tiếc rằng miệng vừa há ra thì thìa cháo nóng đã đẩy vào miệng cô chặn đứng giọng khàn khàn của cô.

May mà thời kỳ khó ở ấy đã một đi không trở lại, Thư Quân ngồi trước bàn không khỏi vui mừng khấp khởi trong lòng. Từ sau khi cô dần dần hồi phục, Châu Tử Hoành chẳng mấy quan tâm đến cô nữa. Có thể là giai đoạn trước đó anh đúng lúc khá rỗi rãi, lại thiếu đi niềm vui cuộc sống, thế nên mới có dư dả thời gian mà giày vò cô. Nếu không phải là vậy, cô thật sự nghĩ không ra vì sao anh lại dẫn người đang bị ốm như cô đến căn biệt thự này. Dù gì việc chăm sóc người ốm cũng là một việc vô cùng phiền phức. Còn anh, chẳng bao giờ là người chủ động tự vác rắc rối vào người cả.

Cô thật sự hoài nghi về sự nhàn rỗi phát rồ của anh, đến mức thời gian gần đây cứ mỗi lần cô tỉnh giấc thì gần như đều trông thấy bóng dáng của Châu Tử Hoành ở nhà. Một khi đánh mất đi sự hài hòa của những ngày tháng trước đây thì trên người anh sẽ toát ra luồng khí cùng với lực áp suất cực đại, khiến cô vừa giận vừa không biết làm gì, dường như có một cảm giác bị ép đến mức sắp phát điên lên, chẳng trách mà khi nãy nam nhân vật chính trong giấc mơ là anh thủ vai.

Ăn xong cơm, Thư Quân đi tắm nước ấm, thả lỏng hoàn toàn cơ thể. Vậy mà mãi đến khi lên giường đi ngủ, căn phòng rộng lớn ấy cũng vẫn chỉ có mình cô.

Châu Tử Hoành không về nhà đó việc thật sự đáng mừng với cô. Hiện giờ cô có chút thời gian và sức lực nên không khỏi suy nghĩ về chuyện của Tiểu Mạn. Hôm đó những lời nói Châu Tử Dương như một cái gai cắm mạnh vào con tim cô, cứa vào tim cô bất cứ lúc nào khiến cô thấy đau. Mãi đến tận bây giờ cô mới sực tỉnh, thảo nào mà có lần Châu Tử Hoành uống rượu say nhìn cô rồi gọi tên Tiểu Mạn.

Cô gắng nhớ lại bức ảnh đã trông thấy trong hồi ức, thật ra chẳng cảm thấy mình cùng người con gái đó có điểm gì giống nhau. Ít ra thì gương mặt cũng chẳng giống lắm. Cuối cùng cô nằm trên giường kiềm chế rất lâu, rốt cuộc gạt bỏ ý định vào thư phòng tìm kiếm bức ảnh lần nữa. Bởi lẽ xem lại cũng chẳng ích lợi gì cho bản thân cô cả. Cô cũng chẳng phải là người ưu sầu, ngốc nghếch thích làm con tim mình đau đớn hết lần này đến lần khác!

Sáng hôm sau Thư Quân bị tiếng chuông điện thoại làm tỉnh giấc. Trong nhà vẫn chỉ có mình cô, cũng chẳng rõ Châu Tử Hoành đã rời đi từ sớm hay là cả đêm không về nữa.

Trần Mẫn Chi có mặt đúng mười lăm phút sau đó đưa đồ cho cô: “Buổi tối sẽ có xe đợi chị bên ngoài, đón chị đi dùng cơm”.

“Châu Tử Hoành đâu?” Thư Quân lật túi quà, thuận miệng hỏi.

“Anh ấy đang ở công ty.” Cũng chẳng biết có phải cố ý nói để cô nghe không, Trần Mẫn Chi dừng một lát rồi mỉm cười, “Tối qua uống thâu đêm, hôm nay lại phải chuẩn bị hai cuộc họp, không chừng phải đến choạng vạng tối mới kết thúc. Thế nên, anh ấy gọi tài xế sang đón chị, đưa chị đến thẳng nhà hàng luôn”.

Thư Quân vờ như không nghe thấy chỉ nhìn chăm chú quầng thâm trên mắt Trần Mẫn Chi, “Công ty bọn chị có người trợ lý am hiểu về bộ sản phẩm bảo vệ da đấy, bữa nào chị bảo cô ấy giới thiệu cho em kem dưỡng quầng thâm loại tốt nhé!”.

“Vậy thì em cảm ơn trước ạ.”

Sau khi Trần Mẫn Chi ra về, Thư Quân lôi bộ váy thiết kế tinh xảo cùng đôi giày ra. Sau đó gửi tin nhắn cho Nicole. Kết quả là phản ứng của Nicole khiến cô vô cùng ngạc nhiên.

“Chị không biết mối quan hệ thầm kín của em và Châu Tử Hoành tốt đẹp đến mức nào, công ty cũng sẽ không can dự vào chuyện đời tư của em”, Nicole nói, “Trước đây công ty không muốn bọn em bị ký giả chụp hình là vì lo lắng sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của em. Nhưng mà hiện giờ thì khác rồi, nếu như G&N đã chính thức có lời mời em trở thành người đại diện phát ngôn mới cho chi nhánh nhãn hiệu trang sức của họ, vậy thì em và Châu Tử Hoành cùng công khai ra mặt cũng là việc hợp lý thôi. Thế nhưng chị không thể không nhắc nhở em, việc đời tư vẫn phải hết sức chú ý. Công ty không muốn đến lúc bị mọi người suy đoán rằng em dựa vào con đường khác để có được cơ hội là người phát ngôn. Em có hiểu không?”.

“Người phát ngôn? Cái gì mà phát ngôn.” Thư Quân nghe chẳng hiểu gì.

“Trong thời gian em nghỉ phép, G&N đã cử người sang thương lượng với công ty biểu thị ý muốn hợp tác. Sao thế, em không biết gì sao?”, Nicole hơi ngạc nhiên, “Quan hệ của em và Châu Tử Hoành không phải là…”.

“Em không biết.” Rất hiếm khi, Thư Quân mặc kệ lễ phép ngắt ngang lời Nicole, tiếp đó thì xác nhận: “Sự việc này đã quyết định rồi sao?”.

“Hiện tại vẫn còn đang thương lượng điều khoản cụ thể, chị cũng định đợi em quay về làm việc mới nói chuyện với em.”

“Em hiểu rồi.”

“Vậy thì sau này tham dự những buổi tiệc công khai ấy, em biết biểu hiện thế nào rồi chứ?” Nicole do dự không yên tâm nhắc nhở cô.

Thư Quân nghẹn lời nói: “… Em biết rồi”.

Buổi tối Thư Quân được dẫn đến buổi tiệc rượu kỷ niệm do một tập đoàn bất động sản quy mô lớn tổ chức. Cô chẳng mấy hứng thú với hoạt động này nên chỉ đành ngoan ngoãn tham gia, hoàn toàn là vì muốn nhanh chóng gặp mặt Châu Tử Hoành.

“Chuyện người phát ngôn vì sao em là người cuối cùng được biết?” Cô đứng ngay cạnh anh thấp giọng hỏi.

“Chuyện này lẽ nào em không hỏi công ty em hay là người bầu của em sao?”

Châu Tử Hoành khoác bộ vest phẳng in, gương mặt xã giao không chê vào đâu được đang trò chuyện cùng cô còn hướng ánh nhìn chào hỏi quan khách từ xa.

Thư Quân phụng phịu nói: “Nếu như em từ chối làm người phát ngôn thì sao?”.

“Vấn đề này em cũng nên bàn bạc với sếp em. Sao lại hỏi anh?”

Cô nhất thời chán nản nói không nên lời, anh xoay người nhìn cô, “Hôm nay trang điểm nhạt quá, chẳng thể che đi vẻ mặt tồi tệ của em”.

“Em vẫn chưa khỏi ốm mà, là anh chọn nhầm bạn gái rồi.”

“Giờ thì việc công việc tư, em đều là lựa chọn tốt nhất.” Anh ôm vòng sang eo cô, khẽ dùng sức đẩy cô về phía trước, “Đi thôi, bên kia có vài người bạn, mình cùng sang đó nói vài câu nhé!”.

Với tình huống này, Thư Quân thật sự thiếu hứng thú. Đi cùng Châu Tử Hoành hết nửa hội trường, cô liền tìm lý do lui về phía sau. Tiệc rượu ngoài các loại rượu ra, thức ăn ngon cũng chẳng phả là ít. Cơ mà những người đến tham gia tiệc rượu này đa phần mang mục đích xã giao. Quay lại bàn ăn rực rỡ sắc màu ấy, cảm giác thưởng thức dường như vượt xa cả tính thực tế.

Thư Quân chọn một miếng bánh ga tô, ngồi ở một góc khuất. Vốn dĩ bệnh viêm dạ dày cũng vừa có chuyển biến tốt không nên ăn thức ăn này. Nhưng tối nay tâm trạng cô không được vui, rất cần một chút đồ ngọt để làm dịu lại những phiền muộn u uất.

“Trùng hợp thế, cậu cũng ở đây.” Chợt có người tiến lại gần che khuất tia sáng chỗ cô.

Thư Quân ngẩng đầu lên, trông thấy Bạch Hân Vy trang điểm rực rỡ cuốn hút, trong tay cầm cốc rượu champagne.

“Nếu có thể được, tớ thật chỉ mong được về sớm.” Thư Quân mỉm cười nói.

Bạch Hân Vy ngồi xuống, cũng chẳng hỏi cô đi cùng với ai đến, có lẽ đoán ra được, hoặc cũng có thể vừa rồi đã trông thấy. Sau khi ngồi xuống, Bạch Hân Vy tiếp tục nhấp một ngụm champagne nhỏ còn Thư Quân thì yên lặng đối phó với chiếc bánh trong chiếc đĩa, hai người trầm mặc chẳng ai nói gì.

Cuối cùng cũng ăn xong bánh ga tô, Thư Quân đứng dậy nói: “Tớ nghỉ đủ rồi, còn cậu?”.

Bạch Hân Vy dường như đang thất thần vì chuyện gì đó, lúc này mới đột nhiên kinh ngạc, hoàn hồn lại, nhướng nhướng mày, “Cậu đi trước đi”.

Đến khi Thư Quân đi được hai bước, cô mới chợt đứng dậy, gọi: ”Chờ đã, có chút chuyện, không biết cậu đã nghe nói chưa?”.

“Chuyện gì thế?” Thư Quân hỏi.

“Là chuyện liên quan đến anh ấy.” Tâm trạng Bạch Hân Vy thay đổi đến kỳ lạ, như có chút căm phẫn không nói nên lời, lại như ngượng ngùng, tóm lại là chọn cách im lặng không nhắc đến cái tên ấy.

Thư Quân liền hiểu ra, “Bùi Thành Vân à?”.

“Ừ.”

“Anh ấy sao rồi?”

“Anh ấy phải nhanh chóng phẫu thuật.” Bạch Hân Vy bước sang, cúi đầu vuốt thẳng nếp gấp trên chiếc váy lụa, nói với biểu cảm cùng giọng điệu thờ ơ: “Nhưng mà nghe nói anh ấy không chịu, có lẽ cậu có thể khuyên nhủ được anh ấy đấy!”.

Bạch Hân Vy nói xong thì bỏ đi, Thư Quân còn chưa kịp “tiêu hóa” thông tin đó thì cánh tay đã bị ai đó kéo lại.

Châu Tử Hoành âm thầm lặng lẽ đứng sau lưng cô, hỏi: “Hai người đang nói chuyện gì thế?”.

“Chuyện xưa.” Cô giật thót mình, mượn động tác đặt chiếc đĩa xuống để tránh tiếp xúc với anh.

“Suýt nữa thì quên, em và Bạch Hân Vy là bạn học.”

“Chuyện của em, anh nắm rõ như lòng bàn tay.” Cô cười lạnh.

“Chứ không thì làm sao biết được mối tình đầu của em đã trở về?” Nụ cười của anh trông vẫn giả tạo.

“Vô duyên.”

Cô xoay người toan bỏ đi nhưng Châu Tử Hoành vẫn chẳng buông tha, ung dung lẽo đẽo theo sau cô. Khách tham dự tiệc rượu đông đủ, thêm vào đó là những nhân viên phục vụ đi qua đi lại, có muốn đi nhanh cũng chẳng dễ dàng gì. Vả lại hai người họ vốn là một đôi, thi thoảng lại có người quen của Châu Tử Hoành đến chào hỏi họ.

Thư Quân cứ thế nhẫn nhịn đến hết buổi tiệc. Ngồi trong xe, cô lại nhắc lại câu nói vừa rồi: “Em sẽ không nhận lời làm người phát ngôn đâu. Không chừng người khác còn ngỡ rằng em dùng thủ đoạn gì đó mới có được cơ hội này”.

“Người khác nhìn nhận thế nào quan trọng đến thế ư?” Châu Tử Hoành ngồi ở băng ghế sau thốt lên giọng điệu giễu cợt.

Nới lỏng chiếc cà vạt để lộ ra vẻ mệt mỏi. Ánh đèn trong khoang xe u ám, mờ ảo khiến cả dáng hình anh nổi bật tựa như bức tranh sơn dầu bí hiểm khôn lường.

Cô phát hiện ra bản thân mình chẳng muốn trò chuyện với anh, vì thế mà quay đầu về phía cửa sổ, ngẩn người ra một hồi lại nhớ đến lời của Bạch Hân Vy. Mãi đến khi toan tính đâu ra đó cả, cô quay đầu lại nhìn mới phát hiện ra Châu Tử Hoành đã ngủ rồi.

Cô nhìn chăm chú không rời gương mặt nhìn nghiêng trầm tĩnh ấy trong vài giây rồi lại trầm mặc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trước đó Thư Quân xem một cuốn sách, lời nói đầu của vị tác giả nước ngoài cô không nhớ rõ nữa, đại khái là: Cuộc sống đầy ắp những việc không như ý, chúng ta chẳng thể nào né tránh, điều duy nhất có thể làm là thay đổi góc nhìn về nó. Sau này bản thân cô đã rút ra kết luận, ý nghĩa chính là: “Từ trong sự tuyệt vọng gắng phấn đấu để tìm ra tia hy vọng”.

Cô cảm thấy hiện giờ mình đang trong sự tuyệt vọng, vả lại cũng đang nỗ lực làm theo tinh thần của vị tác giả ấy.

Ba tháng, thật ra cũng chẳng cần ba tháng, sau khi giải quyết xong thì cô được giải thoát. Tôn trọng lời hứa lúc đầu quả thực chẳng có ích lợi gì, nhưng trong lòng cô cảm nhận rất rõ nếu không tuân thủ theo thì kết cục tuyệt nhiên càng bi thảm hơn hiện giờ.

Nhằm che đậy hoàn toàn khoảng thời gian đáng sợ trước khi anh hai mất, cô cũng đã hy sinh và trả giá cho chuyện đó, hiện giờ nếu sự việc thất bại cũng khó tránh khỏi không có lợi cho cô. Đây là lý do quan trọng nhất để Thư Quân thuyết phục bản thân tiếp tục ở bên cạnh Châu Tử Hoành. Mỗi khi nghĩ đến Châu Tử Hoành đem những tổn thương đến cho mình thì cô lại nhắc mình nghĩ đến San San và cuộc sống bình yên mà cô mong đợi cùng sự nghiệp đang ngày một đi lên. Thật chẳng ngờ, một công việc xưa nay cô chưa từng coi trọng nay lại trở thành động lực chống đỡ cô trải qua sự giày vò đau khổ hết lần này đến lần khác.

Advertisements

3 thoughts on “Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 17.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s