Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em 17.2


May mà Châu Tử Hoành thường ngày cũng bận rộn, còn cô sau thời gian phục hồi sức khỏe cũng trở về công ty làm việc. Thật ra thời gian hai người tiếp xúc với nhau không nhiều, đôi lúc cô thậm chí hoài nghi anh vốn bỏ quên cô. Bởi lẽ đã nếm mùi vị hai, ba đêm liền một mình trong căn hộ của mình còn anh lúc đó cũng chẳng đến phiền nhiễu cô, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có.

Thế nên, Thư Quân lại tự an ủi mình, vài ngày sau có lẽ sẽ chẳng còn thấy khó chịu nữa. Hiện giờ việc duy nhất khiến cô suy nghĩ chính là chuyện của Bùi Thành Vân.

Thật ra kể từ hôm bị anh giở chứng đuổi đi, cô chẳng gặp lại anh nữa. Đã từng gọi hai cuộc điện thoại nhưng vẫn trong tình trạng không có người nghe máy. Sau đó cô cũng chẳng kiên trì nữa, chỉ vì tâm trạng của Bùi Thành Vân mà ít nhiều khiến cô thấy hỗn loạn.

Trước đây thái độ anh với cô khi tốt đẹp khi tồi tệ, biến hóa khôn lường. Ngay khi tình cảm cô dành cho anh nảy nở anh lại vứt bỏ cô ra đi, đó là một việc đả kích sâu sắc với cô. Thế nhưng, ruốt cuộc anh vẫn cố chấp với quá khứ đã qua chẳng tài nào rứt ra được. Đã nhiều năm vậy, anh lại vẫn chẳng thể từ bỏ được cô. Điều này khiến Thư Quân chẳng biết nên đối mặt thế nào, chỉ sợ càng ảnh hưởng xấu đến tình trạng bệnh tình của anh.

Thế là cô hỏi dò Quách Lâm mới biết Bùi Thành Vân trước đó nhất quyết xuất viện nhưng tuần trước lại phải nhập viện cấp cứu. Hiện giờ vẫn còn đang trong tình trạng chưa ổn định.

“Sao lại đột ngột trở nên thế chứ?” Cô hỏi.

Tiếc là Quách Lâm cũng chẳng phải chuyên gia chỉ có thể truyền đạt lời của chuyên gia rằng căn bệnh này ngoài sự thay đổi trong cơ thể thì yếu tố tâm lý cũng không được lơ là.

Thư Quân nghe xong, trong lòng đánh thịch một tiếng, do dự một hồi vẫn quyết định đi đến bệnh viện.

Nhưng khi cô đến đó thì vừa lúc quá giờ thăm bệnh, bị nhân viên bảo vệ ngăn lại dưới chân cầu thang. Cùng bị chặn lại với cô còn có ba người thân thăm bệnh khác. Người nhà bệnh nhân không cam lòng vẫn đứng thương lượng cùng nhân viên bảo vệ, mong cậu ta thông cảm. Tình huống này cũng đã trông thấy nhiều nên biểu cảm của nhân viên bảo vệ chẳng hề lay động vẫn kiên trì chấp hành quy định của bệnh viện.

Thư Quân thấy tình hình chẳng có biến chuyển, đành rời đi, ra khỏi cổng đeo cặp mắt kính đen nhưng vẫn nhận được ánh mắt thăm dò nhiều lần của một cô gái trẻ trong số những người thân thăm bệnh. Bởi lẽ gần đây thường xuyên xuất hiện trước chốn công cộng bị người khác nhận ra, vì vậy cô cúi thấp đầu theo phản xạ sải bước tiến nhanh ra cổng.

Lúc sắp ra khỏi bệnh viện, cô như liếc thấy dáng hình quen thuộc ngay trước mặt. Thế nhưng do trong đại sảnh người ra kẻ vào, cặp mắt kính đen ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tầm nhìn, đến khi chăm chú nhìn lần nữa thì đã chẳng thấy người đó đâu nữa. Vì thế cô nghi ngờ rằng mình bị hoa mắt nhìn nhầm.

Vậy mà tối đó đến cả mấy ngày nay đều chẳng thấy Châu Tử Hoành bất chợt “đại giá quan lâm”. Cô chẳng tin chỉ là một sự trùng hợp, vì vậy không khỏi hoài nghi người cô trông thấy hồi chiều trong bệnh viện thật sự là anh, cũng nghi ngờ là lúc đó mình bị anh trông thấy.

Thế nhưng mặc cho cô suy đoán cả nửa ngày, Châu Tử Hoành chẳng nói gì cả. Nếu đã thế thì cô cũng không định chủ động chuốc lấy phiền phức cho mình. Nhân lúc anh đi tắm, cô nằm trên giường lật những trang cuối phần kết của bộ tiểu thuyết, sau đó che máy điều hòa, vờ như đang ngủ.

Khoảng mười phút sau, khi cô sắp chìm vào giấc ngủ, tấm chăn chợt bị người đó nhấc ra.

“Che gì mà kín thế, em không nóng à?” Giọng người đàn ông sau lưng hỏi.

Nhiệt độ điều hòa bị một kẻ biến thái chỉnh mặc định ở mười chín độ, vừa lúc một luồng gió lạnh thổi ra, cô mặt không biến sắc giật lại tấm chăn kéo đến tận cằm, nói giọng cứng nhắc: “Em rất buồn ngủ”.

“Hôm nay em rất bận à?”

“Bình thường.”

“Đã làm những gì nào?”

Gần đây cô đều giữ thái độ nghi ngờ cảnh giác với từng câu từng lời của anh, vì thế mà cô giương to mắt khẽ mỉm cười nói: “Ban ngày anh đã bận trăm công nghìn việc, tối về còn quan tâm em nữa, anh có thấy quá vất vả không?”.

Anh nghe những lời lẽ mỉa mai nhạo báng của cô khẽ mỉm cười nói: “Nếu như em thật sự ân cần quan tâm anh chi bằng xoa bóp cho anh đi, đầu anh nhức quá!”.

“Nhức đầu nhất định là vì đã động não quá mức, bớt tính toán so đo đi sẽ khỏe thôi.” Anh ra yêu cầu thân mật như vậy khiến cô cảm thấy buồn nôn. Nói xong thì trở mình quấn chặt trong chăn không buồn để ý gì đến anh.

“Là ý gì đây?” Một lúc sau cô lại nghe thấy anh nói, kèm theo tiếng lật sách khẽ khàng, “Những loại sách này xem nhiều chẳng lợi ích gì cả”.

Cô gần như nhảy dựng lên, xoay người giật lại cuốn tiểu thuyết kẹp ngay dưới gối.

“Nhân vật nam chính là mẫu người em yêu thích ư?” Ánh mắt anh nhìn cô sâu thẳm, hứng chí hỏi.

“Không phải.”

“Vậy anh ta là người có tính cách thế nào?”

“Ích kỷ, tự cao, không có nhân tính, làm tổn thương người khác, lại chẳng biết hối cải.”

“Đã thế sao em còn xem?” Anh dường như rất hứng thú với đề tài này.

Cô liếc nhìn anh, dẩu dẩu môi, “Em muốn xem cuối cùng kết cục của anh ta ra sao?”.

“Ồ.” Anh gật gù vờ như hiểu, im lặng vài giây lại tiếp lời: “Những loại tiểu thuyết thông thường này, chẳng phải đều kết thúc có hậu đó sao, cuối cùng rồi cũng ôm lấy người đẹp thôi”.

“Cuốn này không phải thế.” Cô nói dối.

“Cuốn này kết thúc thế nào?”.

Cô tiếp tục thêu dệt bừa bãi: “Cuối cùng người đàn ông xấu xa đó bị quả báo, mãi mãi chẳng có được tình yêu, cô độc đến già. Vả lại còn chết yểu nữa”. Cuối cùng cô còn bồi thêm một câu mới thỏa chí.

Kết quả anh nghe xong mỉm cười, “Xem ra em thật sự rất ghét anh ta”.

“Sao lại nói thế?”

“Vì em luôn nghiến răng nghiến lợi đã thế hình như rất mãn nguyện vì đã sắp xếp cho anh ta cái kết cục bi thảm.”

Khóe môi không khỏi co giật, cô vẫn một mực trịnh trọng: “Trong sách viết thế mà, vả lại anh ta thật sự đáng đời”.

“Được thôi.” Anh nằm xuống chẳng thèm so đo với cô nữa, thậm chí còn nói giọng điệu tán đồng khiến cô cảm thấy hơi lạ. “Nếu thật sự như những gì em nói, vậy thì người đó có lẽ sẽ bị quả báo.”

“Hiếm khi hai ta cùng chung chí hướng nhỉ.” Cô bỏ lướt qua cảm giác kỳ lạ đó, kết thúc cuộc đối thoại nhàm chán ấy.

Sáng sớm hôm sau Thư Quân bị bàn tay ai đó không ngừng đánh thức cô dậy.

Cô vẫn chưa tỉnh táo hẳn, lúc này mới phát hiện ra mình đang tựa vào lòng anh, cũng chẳng rõ đã giữ tư thế ngủ này trong bao lâu nữa, đầu gác lên cánh tay anh. Nhận thức này ít nhiều khiến cô hơi kháng cự, cơn ngái ngủ liền bị xua đi hơn phân nửa, nhưng cô không muốn mở mắt, chỉ cố tình lạnh lùng hỏi: “Mới tờ mờ sáng anh không ngủ mà làm gì vậy?”.

Đáp lại cô chỉ là sự vuốt ve đầy dụng ý.

Ngón tay Châu Tử Hoành mân mê, vuốt ve phần eo, vùng da nhẹ nhàng mẫn cảm, rất nhanh đặt nụ hôn nhẹ có mà như không sau thùy tai cô. Cô né tránh không hài lòng khẽ kêu lên. Kết quả âm thanh đó nhanh chóng khiến cô đùa với lửa. Hàm răng Châu Tử Hoành chẳng mạnh cũng chẳng nhẹ cắn vào bả vai cô. Phần gắn liền giữa cổ và cơ thịt trên thân thể cô là một trong những vùng nhạy cảm, cuối cùng cô không khỏi mở to mắt khẽ hít một hơi.

Mãi đến khi xong xuôi, hai người lại tách nhau ra, mỗi người chiếm một góc giường. Gian phòng ngủ tĩnh lặng trở lại, tựa như âm thanh mãnh liệt vừa rồi đều là giả. Ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua rèm cửa, vài chùm ánh sáng đầy màu sắc đan chéo vào nhau trong làn không khí. Thư Quân nheo mắt ngây người ra, phát giác ảo giác bên tai như đang trở lại tiếng rên rỉ khàn khàn cùng hơi thở trầm đều của Châu Tử Hoành.

Cô cảm thấy bản thân mình thật sự xấu xa, cả anh cũng vậy. Trước bản năng cùng sự ham muốn trỗi dậy thì cả hai lại có thể vứt đi những suy nghĩ khác. Có lẽ đây cũng là một trong những nguyên nhân cô và anh bên nhau lâu đến thế chăng?

Ánh sáng càng rực rỡ khiến cô hơi chói mắt. Cô quay đầu lại, vừa lúc đối diện ánh nhìn của Châu Tử Hoành.

Lúc này đây, không nói gì là lựa chọn tốt nhất. Thế là cô ra vẻ không có chuyện gì nhấc chiếc điện thoại lên xem giờ, còn anh trở mình thức dậy.

Rõ ràng mới hơn bảy giờ, cũng chẳng rõ vì thời gian còn sớm hay vì cơn buồn ngủ ập đến. Một lúc sau Thư Quân nhắm nghiền mắt mơ mơ màng màng.

Cô định ngủ thêm một tiếng đồng hồ nữa, lòng chỉ cầu mong Châu Tử Hoành bỏ đi không phiền nhiễu gì cô nữa. Thế nhưng, nghĩ một đằng làm một nẻo, đầu tiên là tiếng nước vòi sen vọng ra từ phòng tắm, sau đó là tiếng động anh đi ra tìm quần áo trên kệ tủ. Từ đầu đến cuối cô vẫn giữ nguyên tư thế nhưng tâm tư càng tỉnh táo, không ngừng cố gắng nhớ lại xem nơi đây có cất giữ quần áo của anh không.

Thế nhưng anh không hỏi han gì, cô đoán rằng rốt cuộc anh đã tìm thấy.

“Mặc xong quần áo thì đi đi”, cô liên tục thầm cầu nguyện trong lòng. Kết quả là lời nói trong đầu chưa dứt thì cảm nhận có người tiến gần đến bên giường. Cô nhắm nghiền mắt không cử động, chẳng biết là anh đang định làm gì nữa.

Thế nhưng thực tế anh chẳng làm gì cả, dường như chỉ lặng lẽ đứng đó. Ánh nắng mặt trời lóa mắt bị che khuất hơn phân nửa, tuy thế bóng râm này chẳng hề khiến cô cảm thấy dễ chịu, trái lại còn đem đến chút lạnh lẽo. Trong lòng cô hoài nghi, suy đoán ý đồ của anh. Một lúc sau, khóe mắt trái chợt được một vật thể mềm mại cùng hơi thở ấm áp chạm nhẹ vào.

Cửa lớn mở ra, rồi lại đóng lại.

Thư Quân mở mắt ra, nhìn quanh căn phòng tĩnh lặng trống không.

Thật ra mấy ngày gần đây, cô không phải không suy nghĩ đến tình cảm Châu Tử Hoành dành cho mình. Cô thậm chí còn thử sục sạo tìm tia manh mối trong những tháng ngày vừa qua để chứng minh rằng mình thực sự không hoàn toàn chỉ là vật thế thân của Châu Tiểu Mạn.

Cô nghĩ, dường như ngay khi quen biết nhau, anh chẳng hề biểu lộ cảm giác thân thiết. Tối đó cô uống say bí tỉ còn anh chỉ cố gắng làm tròn nghĩa vụ của một bậc chính nhân quân tử, trạng thái hành vi hoàn toàn bình thường, chỉ là mối quan hệ bèo nước gặp nhau giữa nam và nữ mà thôi.

Còn sau này, khi bắt đầu mối quan hệ bạn tình là kết quả đồng lòng của cả hai bên, xuất phát dựa trên nguyên tắc tự nguyện và bình đẳng.

Ít ra cô nên cảm ơn anh, chưa bao giờ gọi tên trong lúc tận hưởng khoái lạc, cũng chưa từng đặt sở thích của Châu Tiểu Mạn áp đặt lên cô.

Còn nữa, đôi lúc anh cũng thể hiện những hành động vừa khó hiểu vừa ấm áp.

Ví như, nụ hôn vừa rồi.

Thế nhưng cô chỉ xem những điều đó là do sự điên điên khùng khùng của anh, hoặc có lẽ là vì nhàm chán quá nhất thời lấy đó làm niềm vui, chẳng thể nói lên được điều gì.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s