Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 18.1


Chương 18

             Thỉnh cầu của cô

 

 

 

Người phụ nữ này, trong ấn tượng của anh, chưa bao giờ cầu xin anh điều gì. Đây là lần đầu tiên, mà lại là vì một người khác.

 

Tòa nhà tập đoàn G&N vừa hoàn thành buổi diễn tập phòng cháy chữa cháy.

Châu Tử Hoành bắt tay một lãnh đạo cấp cao của ngành có liên quan, nhân viên phụ trách quay camera, đưa tin cùng những trang thiết bị máy móc đang vây quanh. Lãnh đạo nói: “Hôm nay thật cảm ơn sự phối hợp của Châu Tổng, lần này thước phim tuyên truyền công ích có thể quay thành công, không thể không có sự hỗ trợ của công ty các anh”.

“Anh khách sáo quá rồi. Hợp tác với chính phủ, là trách nhiệm của mỗi công dân mà.” Châu Tử Hoành đứng dưới ánh mặt trời gay gắt, mỉm cười nói.

Đến khi tiễn vị lãnh đạo cùng đoàn nhân viên ra về, Châu Tử Hoành mới lên lầu cùng sự tháp tùng của trợ lý. Trong phòng làm việc đã có người đợi anh, anh liếc mắt nhìn người ngồi ở ghế sofa ấy, vừa đi vòng ra sau bàn làm việc vừa hỏi: “Đến lúc nào thế?”.

“Năm phút.” Châu Tử Dương nhìn đồng hồ, “Biết là anh đang có khách dưới tòa nhà, nên em cố ý đi cửa sau”.

“Anh còn ngỡ rằng em không dám đến chứ.” Châu Tử Hoành nói.

Cậu hai Châu Gia nghe rồi ngẩn ra, không khỏi lo lắng: “Vì sao không dám?”.

“Việc mình đã làm, lẽ nào không rõ nữa ư?”

“Anh hai, em thật sự không hiểu ý anh. Đúng rồi, em nhớ ra rồi. Một lát em còn có cuộc hẹn xem triển lãm xe, nếu anh không có việc gì gấp, hay là anh em mình khi khác nói chuyện nhé?” Nói rồi Châu Tử Dương vội đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

“Cậu đứng lại.” Châu Tử Hoành lạnh nhạt nhạt nói.

“Anh hai…”

Trông thấy anh làm ra vẻ vừa đáng thương vừa bối rối, Châu Tử Hoành chỉ cười nhạt nói: “Lúc nhỏ em phạm lỗi, là ai đã bao che cho em trước mặt ông nội hả, em quên rồi sao?”.

“Đương nhiên là em không quên.”

“Em ra nước ngoài học cho bạn mượn tiền, kết quả bị người ta lừa. Một số tiền lớn không thu hồi lại được, là ai đã giúp em bù hả?”

“… Nếu không có anh, em cũng chẳng biết nên ăn nói thế nào với ông nội cả. Nhưng mà, sao tự dưng anh lại nhắc đến những chuyện…”

“Còn nữa, năm đó em quen bạn gái”, thấy gương mặt Châu Tử Dương lộ ra vẻ xấu hổ, Châu Tử Hoành vẫn ung dung nói tiếp, “Anh còn nhớ một người thì tự sát, còn ba người khác sống chết thế nào cũng đòi về nước kết hôn với em. Những việc này, cuối cùng là ai thay em dàn xếp hả? Chẳng lẽ tất thảy em đều quên cả rồi ư?”.

“Không có. Anh hai từ nhỏ đến lớn anh đều giúp em thu hồi tàn cuộc tuy là đếm không xuể nhưng mỗi một việc em đều chẳng dám quên.”

“Vậy mà em còn giúp ông nội đối phó anh!”

Một tiếng “bộp”, chiếc bút máy trong tay Châu Tử Hoành nặng nề rơi xuống đất, tiếng kim loại va đập trên mặt bàn gỗ phát ra âm thanh nặng trĩu.

Châu Tử Hoành mặt biến dạng, việc này khiến Châu Tử Dương không khỏi có chút sợ hãi. Ngày thường quan hệ anh em nói đùa giỡn không chút kiêng kỵ gì nhưng thật ra trong lòng anh vô cùng kính phục người anh này. Thế nên Châu Tử Dương đành thật thà thú nhận: “Em cũng bị ép thôi. Ông nội bắt em đứng ra giải quyết, em đương nhiên không thể đứng bên anh để nhúng tay vào rồi…”.

“Thế nên em đi tìm Thư Quân?” Châu Tử Hoành giận quá hóa cười, “Xem ra em ra nước ngoài học mấy năm, chiến lược quan hệ công chúng chẳng uổng phí chút nào, rất biết cách tìm kiếm sơ hở”.

“Anh hai anh đừng châm chích em, được không?” Châu Tử Dương làm vẻ mặt khổ sở, liên tục nhận sai. “Lần sau có đánh chết em cũng chẳng làm việc này, anh cho đứa em trai này cơ hội biết sai sửa lỗi nhé!”

Châu Tử Hoành miễn ý kiến xua xua tay, cuối cùng cho phép cậu ta đi.

Đến gần cửa, Châu Tử Dương quay lại tò mò hỏi một câu: “Vậy thì giờ anh và Thư Quân…”.

“Có liên quan gì đến em không?”

Lời anh nói bị ngắt ngang vô tình nhưng anh chẳng dám kháng cự đến nửa câu nhanh chóng mở cửa lầm lũi bước đi.

Đầu bên kia của hai cánh cửa gỗ lại là cảnh tượng luồng gió cùng nắng ấm vui mừng sướng mắt.

Người trợ lý xinh đẹp đoan trang của Châu Tử Hoành đang ngồi đối diện trước máy tính, vẻ mặt cùng biểu cảm nghiêm túc của cô khiến Châu Tử Dương không kiềm được bước đến cất tiếng quấy rầy.

“Đang xem gì thế?” Anh khom người, đến trước màn hình vi tính.

Trần Mẫn Chi gần như hú hồn, một tay vuốt lồng ngực, một tay kéo nhanh thanh công cụ thu nhỏ màn hình rồi né sang một bên, ra ý không hài lòng: “Làm người ta giật cả mình!”.

“Tại em tập trung quá thôi.” Châu Tử Dương xoay người, tựa lưng vào bàn làm việc đối mặt với Trần Mẫn Chi, thấy cách ăn mặc của cô hôm nay, cặp mắt bất giác lóe sáng không ngần ngại khen ngợi: “Màu sắc này rất hợp với em”.

“Thế ư, cảm ơn anh.”

Trần Mẫn Chi cúi đầu nhìn mình. Hôm nay cô diện chiếc váy màu xanh ngọc bích để lộ làn da trắng nõn nà như tuyết. Vốn dĩ cô ngại ngùng vì cổ áo trái tim khoét hơi sâu. Buổi sáng ra khỏi nhà cô đã cố ý đeo sợi dây chuyền nhằm che đi phần ngực, thế nhưng lục tìm khắp hộp trang sức cũng chẳng tìm thấy sợi nào vừa ý, lại lo sợ muộn giờ làm. Thế nên, cuối cùng cô chẳng đeo sợi dây nào cả.

Lúc này Châu Tử Dương đứng đối mặt cô, từ cao nhìn xuống, ánh mắt vừa lọt vào cơ thể cô. Trần Mẫn Chi không khỏi đứng ngồi không yên, muốn đưa tay kéo cổ áo, lại cảm thấy cử chỉ này thật sự giấu đầu lòi đuôi. Cuối cùng, càng nghĩ càng nóng đầu, cô dứt khoát đứng lên.

“Ồ, cả giày cũng không tồi, rất có phong cách.” Nào ngờ sức chú ý của Châu Tử Dương đột nhiên di chuyển xuống bàn chân cô.

Lúc này, Trần Mẫn Chi chỉ cảm thấy càng khó chịu hơn.

Từ khi trưởng thành, cô luôn không quen với việc bị người khác trông thấy ngón chân của mình huống hồ đối tượng hiện giờ lại là Châu Tử Dương.

Cô tự cho rằng mình xưa nay bình tĩnh kiên định, nhưng chỉ người này mới khiến cô hết lần này đến lần khác rơi vào tình thế bối rối.

Mà càng tệ hơn nữa là Châu Tử Dương dường như cũng có ảo giác đó, ngón tay đặt trên cằm hứng chí nghiên cứu thần sắc cô lúc này. “Kỳ lạ, vì sao mỗi lần hai ta gặp nhau, em đều có bộ dạng hoảng hốt vậy? Lẽ nào tướng mạo anh trông đáng sợ? Hay là tính tình anh kỳ quái?” Anh chỉ vào phòng làm việc của Châu Tử Hoành, “Tuy là không được hoanh nghênh như người ấy nhưng trong đánh giá của phái nữ thì anh cũng chẳng tồi đâu đấy!”.

“Tồi hay không có liên quan gì đến em chứ.” Dường như để che đậy đi sự lo lắng, Trần Mẫn Chi giữ ngữ khí vô tình lạnh lùng, hung dữ, tiện tay chụp lấy chiếc cốc sứ trên bàn, ra ý với anh: “Phiền anh tránh ra”.

Châu Tử Dương nghiêng người, nói: “Còn nữa, mỗi lần anh đến hình như em đều đi đến phòng trà”.

Cả quy luật này cũng bị anh nhìn thấu luôn. Thật ra đây hoàn toàn là cách cô tháo chạy khỏi sự bối rối.

“Là vì em lịch sự tiếp đãi khách.” Cô lên mặt, giọng điệu công sở: “Anh là em trai Châu tổng, tiếp đãi anh là việc em phải làm. Xin hỏi anh có muốn uống chút gì không?”.

Châu Tử Dương nghiêng đầu nhìn người phụ nữ với thái độ chuyển biến nhanh chóng ấy, nhướng nhướng mày, mặt nhoẻn nụ cười: “Giống em là được rồi”.

Trần Mẫn Chi đến phòng trà nước rót hai cốc cà phê mang lên, ngước mắt lên thấy có người đang ngồi ghế nghịch máy vi tính của mình.

“Ồ!” Nghĩ đến màn hình chưa đóng, cô bất giác sải bước nhanh tiến tới, cũng chẳng màng đến phép lịch sự, giằng lấy con chuột từ tay Châu Tử Dương rồi lấy thân hình che đi màn hình hiển thị.

“Bác sĩ Hoàng Tổ Đức?” Tiếc là chậm một bước, hiển nhiên Châu Tử Dương đã xem nội dung trang web đó. Anh hỏi, “Em có vấn đề về tim mạch à, cần phải mời ông ấy khám cho à?”.

“Chẳng có vấn đề gì cả.” Trần Mẫn Chi thầm ân hận về sự bất cẩn của mình, tin tức liên quan đến vị bác sĩ khoa tim mạch nổi tiếng trong thành phố chẳng biết anh xem được bao nhiêu rồi. Cô không khỏi tức giận, con người này sao lại tùy tiện động vào máy tính của cô chứ?

“Làm việc riêng trong giờ làm việc, thật chẳng giống phong cách của em.”

“Em và anh không thân, sao anh biết phong cách của em?”

“Việc này phải có bản lĩnh nhìn người.” Châu Tử Dương gác chân quay hai vòng trên chiếc ghế xoay, chợt nheo mắt nhìn cô, “Lẽ nào là anh trai anh bảo em tra tìm ư?”.

“Không phải.” Trần Mẫn Chi không vui phủ nhận.

“Anh thấy mười phần thì đến tám, chín phần là đúng!”

Châu Tử Dương đứng dậy tiến sát gần cô hơn, “Nói anh biết đi, anh trai anh vì sao bảo em tra tìm cái này?”.

Dáng hình anh cao lớn, thon gầy cô cũng chẳng phải thấp, hai người họ gần như chỉ cách nhau nửa cái đầu. Anh khẽ nghiêng mình dường như cả gương mặt gần ngay trước mắt cô, gương mặt điển trai hoàn hảo ấy chẳng chê vào đâu được. Cô có một loại ảo giác cảm thấy bản thân mình nhanh chóng chìm đắm trong hơi thở của anh, trong lòng bất giác bật “hồi chuông cảnh tỉnh”.

“Anh muốn dụ dỗ em sao?” Lời vừa dứt, Trần Mẫn Chi hận đến mức muốn cắn lưỡi mình. Cô hoài nghi nhất định là dây thần kinh mình có vấn đề nên mới thốt ra câu nói này.

Châu Tử Dương khẽ ngẩn người, nụ cười rộng mở trên gương mặt, “Nếu như có thể hấp dẫn em, anh cảm thấy vô cùng vinh hạnh”.

“E là em chẳng có phúc phận đó.”

“Ổ, có muốn thử không?”

“Cảm ơn sự quan tâm của anh, nhưng em nghĩ hay là thôi đi.”

Trần Mẫn Chi khẽ đẩy anh ra, nghiêm chỉnh ngồi vào vị trí của mình. Lưng ghế cùng tay vịn bao trùm quanh mình lúc này cô mới cảm thấy an tâm, nhịp đập loạn xạ của con tim cũng dần bình tĩnh trở lại.

Bị gián đoạn như vậy, câu chuyện về vị bác sĩ Hoàng trước đó coi như bị bỏ qua.

Châu Tử Dương nán lại một lát mãi đến khi Trần Mẫn Chi nhận cuộc điện thoại nội bộ anh mới nói tiếng tạm biệt với cô.

Trần Mẫn Chi đứng trước bàn làm việc rộng lớn báo cáo xong thì nghe thấy giọng điệu căn dặn nhạt nhạt của người sau lưng: “Em thay anh liên lạc với ông ấy, đặt cuộc hẹn ra ngoài gặp mặt”.

“Vâng.”

Trần Mẫn Chi xoay người đi chợt bị gọi giật lại.

“Lúc nãy có phải Châu Tử Dương ở ngoài đó không?”

“Ồ, vâng.”

Châu Tử Hoành ngước mắt nhìn người trợ lý nhanh nhẹn cẩn trọng, “Bọn em hình như rất hợp nhau thì phải?”.

“Cũng tạm thôi, thật ra cũng chẳng thân lắm.”

“Vậy à.” Châu Tử Hoành mỉm cười, ngưng một lát nói hàm ý sâu xa: “Thật ra con người nó cũng chẳng tệ”.

Trần Mẫn Chi không trả lời.

Anh lại nói: “Không còn việc gì nữa, em ra ngoài làm việc đi!”.

“Vâng.”

Đi ra ngoài cô mới phát hiện tách cà phê vẫn còn ở trên bàn, hơi ấm còn sót lại.

Trần Mẫn Chi cầm chiếc tách đứng dậy đem vào phòng trà.

 

Kỳ nghỉ ốm kết thúc, Thư Quân quả nhiên nhanh chóng nhận được hợp đồng phát ngôn. Cô suy trước tính sau vẫn quyết định khiêu chiến cùng vị sếp mạnh mẽ.

“Có thể đổi người khác không chị?” Cô đề nghị.

“Em thấy ai thích hợp hơn nào?” Nicole tỉnh bơ hỏi gặng lại.

Thế nhưng Thư Quân vốn chưa từng suy nghĩ việc này, chỉ cần có người chịu nhận, là ai đi chăng nữa thì có liên quan gì đến cô chứ?

Sự trầm mặc do dự của cô đều lọt vào mắt của Nicole. Nicole bình tĩnh nói với cô: “Công ty đã xem xét cân nhắc mọi mặt mới thay em tiếp nhận vai trò phát ngôn. Chị nhớ là lần trước chị cũng đã nói rồi, hợp tác cùng G&N là một cơ hội rất tốt. Dù là với em hay là với công ty mà nói thì đều có lợi cả. Em cảm thấy chị nói thẳng quá phải không?”. Lời nói của cô chặn ngang động tác chau mày của Thư Quân. “Chị chỉ nói thật lòng mà thôi. Sếp mở công ty này ra là để kiếm tiền, còn em bước chân vào ngành này là để kiếm sống. Hiện giờ sự nghiệp của em đang đi lên, đây là một cơ may tốt, người thường có nằm mơ cũng chẳng có được, giờ thì em muốn nhường cho người khác. Thư Quân, chị thực sự không hiểu em.”

“Dù sao em cũng thật sự không muốn nhận lời.” Cuối cùng Thư Quân chỉ nhấn mạnh lặp lại câu nói này nhưng cả bản thân cũng cảm thấy đây quả thực không thể xem là lý do được. Quá yếu đuối chẳng có sức thuyết phục!

Quả nhiên, Nicole mặt dài ra, nhắc nhở cô không chút kiêng nể: “Chị không quan tâm em có thật sự để tâm đến công việc này không, nhưng nếu em đã ký hợp đồng với công ty, nội dung trong hợp đồng có lẽ em vẫn chưa quên đấy chứ? Trong điều kiện không làm tổn hại đến lợi ích và hình tượng cá nhân thì em có nghĩa vụ ra sức phối hợp hoàn thành nghiệp vụ và hoạt động của công ty. Hai bên đều có nghĩa vụ như nhau. Đây chính là công việc. Mong rằng em đừng gộp chung chuyện tình cảm riêng tư mà làm ảnh hưởng đến lợi ích của mọi người”.

Từ phòng làm việc của Nicole bước ra, Thư Quân đụng mặt trợ lý Tiểu Kiều.

Tiểu Kiều hứng chí hỏi nhỏ: “Chị Thư, có phải chị sắp được chụp hình quảng cáo không?”.

“Sao em biết?”

“Tin đồn ấy mà, nhưng nguồn thông tin thì rất đáng tin cậy đấy!” Tiểu Kiều cười bí hiểm, lại chất vấn: “Khi nào thì chị bắt đầu?”.

“Một thời gian nữa.” Thư Quân lặng lẽ gập tờ hợp đồng trong tay, tâm trạng não nề.

Buổi chiều có người bên tạp chí âm nhạc đến chụp ảnh.

Vài pô ảnh đã chụp xong, theo kế hoạch sắp đặt từ trước thì sẽ có cuộc phỏng vấn mười lăm phút.

Thực ra nữ ký giả này rất giỏi giao tiếp, tuổi tác xấp xỉ Thư Quân, tính cách lại có bảy, tám phần giống với Mạc Mạc. Hai người vừa gặp đã trò chuyện vui vẻ rồi, vì thế mà ngoài những vấn đề về phỏng vấn ra, nữ ký giả còn biểu lộ tình cảm của mình. “Cá nhân mình rất thích chất giọng của chị, cảm giác mê hoặc lòng người. Mấy người đồng nghiệp trong văn phòng mình gần đây ngày nào cũng nghe ca khúc của chị, phong cách của album đầu tay quả là không tồi.”

“Cảm ơn chị.”

“Tiếp theo chị có ca khúc mới nữa không?”

“Đang trong quá trình chuẩn bị, chắc cũng phải một thời gian nữa.” Thư Quân nói.

“Vậy thì mình chờ đợi vậy! Lần sau nhất định sẽ đến đòi đĩa CD miễn phí.”

Cuộc phỏng vấn chính thức kết thúc, nữ ký giả thu dọn đồ đạc chuẩn bị cùng nhóm cộng tác ra về. Trước khi rời đi, cô mỉm cười nói: “Hỏi chị một câu về đời tư nhé. Thật ra album đầu tay đã có được thành tích tốt như vậy, bản thân chị có cảm thấy bất ngờ không? Hiện giờ đi ra ngoài, chắc có lẽ sẽ có không ít fan sẽ nhận ra chị chứ?”.

“Thật sự hơi không quen lắm.” Thư Quân suy nghĩ, nửa đùa cười nói: “Vả lại ra ngoài cứ phải đeo kính đen cũng thật phiền phức”.

Nữ ký giả cười rộ lên, “Thế nhưng có người để mắt quan tâm cũng hay mà. Chị có cảm thấy vui mừng vì bản thân đã gia nhập ngành này không?”.

Câu hỏi này khiến Thư Quân sững sờ.

Cô lắc lắc đầu: “Không, thật sự tôi rất ân hận”.

Có lẽ vẻ mặt cô quá nghiêm trang lại khiến nữ ký giả như không tin vào những lời cô nói, mỉm cười châm biếm nói: “Chắc chị hối hận vì bản thân không ca hát sớm hơn một chút. Đúng rồi, mình phải về báo cáo nữa. Hôm khác có dịp chúng ta lại liên lạc nhé”.

“Được thôi.”

Thư Quân thầm mỉm cười, bản thân suy nghĩ quái lạ, cơ hồ đổi lại là người khác cũng sẽ cảm thấy khó hiểu.

Thậm chí ngay cả đứa bạn thân Mạc Mạc quen biết nhau đã mười mấy năm cũng chẳng thể hiểu được cô. Vài hôm sau hẹn nhau đi dùng bữa, nói về công việc của nhau, Mạc Mạc liền cất tiếng than thở. Gần đây cô bị hàng loạt những hoạt động chiến lược khiến cô sứt đầu mẻ trán, ân hận rằng mình đã chọn nhầm ngành, càng nuối tiếc bố mẹ không sinh cô ra với chất giọng tốt.

Thư Quân cảm thấy bất lực lại thấy buồn cười, thuận miệng nói: “Cậu có thể đi làm nghệ sĩ hài”. Kết quả nhận được chiêu “cửu âm bạch cốt trảo” của Mạc Mạc.

Nhà hàng nằm trên con phố nổi tiếng tĩnh lặng.

Con phố tổng cộng chỉ có hai nhà hàng, một chỗ cao cấp, chỗ còn lại là một nhà hàng mang tính riêng tư, rất nhiều người nổi tiếng trong thành phố đều thích đến đây. Thế nhưng do bởi Mạc Mạc và ông chủ nhà hàng này đã từng có thời gian trở thành “ân oán” của nhau mà người ngoài không ai hay biết, vì thế mà cô ấy không chịu đến đây “ủng hộ” nữa. Từ nhà hàng bước ra, Thư Quân nói: “Lần sau bọn mình có thể đổi địa điểm khác thay đổi khẩu vị không? Lần nào cũng là nhà hàng cơm Tây, cậu cũng sính ngoại quá rồi!”.

“Tớ hoàn toàn nghĩ đến thân phận của cậu nên mới đặc biệt chọn chỗ này đấy! Khách không đông, hoàn cảnh xung quanh cũng yên tĩnh, giảm thiểu khá nhiều rắc rối cho cậu!”

Thế nhưng chính là ở nơi tĩnh lặng thế này sẽ có thể đụng mặt Châu Tử Hoành.

Kỳ thực, Thư Quân đã nhận ra chiếc xe của anh đỗ ngay đối diện cửa nhà hàng riêng tư.

Cô tình cờ liếc mắt sang trong lòng không kiềm được than thở, cái này có được xem là oan gia ngõ hẹp không?

Kết quả là chẳng kịp đợi cô than thở thì đã trông thấy vài người bước ra từ hai cánh cửa dáng vẻ cổ kính.

Ánh đèn đường dường như thấp thoáng chiếu rợp bóng lá cây, ánh sáng hơi tối, lại cách một con đường, nhưng cô chẳng tốn công sức liền nhận ra ngay bóng hình đó.

Mạc Mạc trông thấy bước chân cô chậm lại, tò mò hỏi: “Sao thế?”.

Ánh mắt Thư Quân rời khỏi từ thân hình dỏng cao của người đàn ông trẻ tuổi ấy, chuyển sang người đàn ông già nua bên cạnh anh. Tốn vài giây lùng sục thông tin có liên quan trong ký ức, sau đó cô vô tình chau mày lại.

“… Không có gì.” Mãi đến khi đối phương lên xe, cô mới thôi không nhìn nữa, trả lời Mạc Mạc với tâm trạng thờ ơ.

Tối đó, sau khi chia tay Mạc Mạc Thư Quân đến căn biệt thự ở ngoại ô.

2 thoughts on “Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 18.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s