Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 18.2


Tối nay là thứ Sáu, ngày chẵn. Trong thời hạn ba tháng có quy định thêm điều khoản kèm theo, đó là mỗi tuần ngày chẵn cô đều phải qua đêm ở chỗ của Châu Tử Hoành. Làm vậy vừa thực hiện được trách nhiệm của bạn tình lại có thể có khoảng trời riêng. Điều này Thư Quân không có ý kiến gì. Dù gì nguyên tắc này cũng chẳng vững chắc tựa ngọn núi,  thi thoảng phá lệ một lần, Châu Tử Hoành cũng chẳng làm gì cô được.

Vì thế mà tối nay cô tự giác như vậy lại khiến Châu Tử Hoành kinh ngạc.

Lúc cô đến, anh đã có mặt ở nhà, đang chuẩn bị xả nước đi tắm.

“Tắm cùng?” Một tay chống vào khung cửa nhà tắm, người đàn ông gần như khỏa thân ấy nhướng nhướng mày hỏi.

Cô liền trả lời: “Đương nhiên là không”.

“Ồ, vậy thật tiếc quá.” Tuy là nói vậy nhưng cô không cho rằng mình nhìn thấy chút dấu vết tiếc nuối gì trên gương mặt anh.

“Hiếm khi hôm nay em chủ động như vậy vả lại đúng thời gian nữa, anh cứ ngỡ cuối cùng em bắt đầu nhớ lại thời kỳ tắm chung tuyệt vời trước đây chứ.”

Anh liếc nhìn cô cười mà như không, sau đó liền xoay người vào phòng tắm khiến những câu hỏi của cô trượt đến đầu môi lại nuốt ngược trở lại.

Cứ thế, Thư Quân kìm nén một bụng nghi vấn, ngồi trên giường trong phòng ngủ lơ đãng chuyển qua chuyển lại hơn trăm kênh truyền hình mới đợi được anh tắm xong bước ra.

Châu Tử Hoành vừa đưa khăn bông lên lau đầu vừa liếc mắt nhìn về phía ti vi. Trên ti vi đang bật kênh nước ngoài, chẳng hề có phiên dịch, người dẫn chương trình tóc vàng mắt xanh đang đọc tin tức. Anh chuyển ánh nhìn sang gương mặt Thư Quân, thoáng chốc nhếch khóe môi lặng lẽ mỉm cười, nụ cười đầy sự mỉa mai.

Thư Quân bị biểu cảm của anh làm cảm thấy vô cùng khó chịu, không khỏi ngước mắt nhìn chăm chăm anh: “Sao thế?”.

“Nhìn em đầy tâm sự, em đang nghĩ gì vậy? Nghĩ việc hay là người?” Anh uể oải hỏi, tiện tay vứt chiếc khăn bông sang một bên, ngồi vào chiếc ghế mềm mại bên giường.

Thật ra chiếc ghế này là của Thư Quân mua. Chính vào khoảng thời gian mắt anh không tiện nhìn thấy anh vẫn thường tựa lưng vào ghế ngồi phơi nắng để Thư Quân đọc tin tức cho anh nghe.

Đoạn hồi ức đó khiến tâm tình Thư Quân bỗng chốc rối loạn. Nhưng cô nhanh chóng điều chỉnh lại, không trông thấy sự mỉa mai và hàm ý trong ngữ điệu của anh. Cô xoay người đối mặt với anh, hỏi: “Hồi tối anh đi dùng cơm với ai vậy?”.

Châu Tử Hoành nhìn cô, ngưng một lát rồi nói: “Một người bạn, sao vậy?”.

“Lúc tối em vừa trông thấy các anh. Người bạn của anh hình như em cũng quen.”

“Ổ, vậy sao?” Châu Tử Hoành cười nhạt nói: “Bác sĩ Hoàng, em và ông ấy cũng quen biết nhau sao?”.

Cô biết mình đã lọt vào mắt của anh mà không hay biết gì, nhưng cũng chẳng mấy để tâm, chỉ gặng hỏi: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”.

“Câu hỏi của em thật lạ. Cái gì mà anh muốn làm gì? Còn em, vì sao em lại có dáng vẻ căng thẳng chứ?”

“Vì hiện giờ em rất nghi ngờ anh.”

“Nghi ngờ gì nào?” Anh nhìn cô, bờ môi mỏng vẫn nhoẻn nụ cười nhàn nhạt. “Anh lại cảm thấy em cực kỳ lạ. Thư Quân, trước đây anh và người nào dùng cơm xã giao, em chưa từng quan tâm đến.”

“Đó là hai việc khác nhau.” Cô mím khóe môi, khẽ lộ ra sự do dự cùng sự đấu tranh tận đáy lòng.

“Em đừng có nói với anh, tối nay em tự giác đến đây chính là vì hỏi chuyện này nhé!”

Ngữ điệu anh bình thản chọc thẳng vào tâm tư của cô, nhưng trực giác của cô cho thấy không thừa nhận là tốt nhất.

Chính vào lúc cô trầm mặc, Châu Tử Hoành dường như chẳng chịu dễ dàng buông tha cho cô, “Em còn chưa nói với anh, em và bác sĩ Hoàng làm thế nào quen biết nhau?”.

“Trong phòng bệnh một người bạn.”

“Bạn gì mà đáng để em ngày nào cũng chạy vào bệnh viện thế?”

Quả nhiên, Thư Quân nghĩ, hôm đó ở bệnh viện anh đã trông thấy cô.

Thế nhưng, trước đó anh không hề nhắc gì đến, là vì muốn đợi sự việc rõ ràng rồi mới tính sổ sao?

Huống hồ ngữ điệu anh tuy tùy tiện nhưng đã chứng minh được những suy đoán của cô. Cô không khỏi hít sâu một hơi, lẳng lặng nhìn anh, chợt mở miệng nói: “Châu Tử Hoành, anh nói vậy là có ý gì đây? Em không tin là anh thật sự không biết. Dù sao cả hai cũng ở bên nhau lâu vậy rồi, anh có thể nhìn thấu em, em cũng hiểu rõ trong lòng anh nghĩ gì. Cái kiểu cách biết rõ còn hỏi đó, anh giỡn thấy vui lắm phải không?”.

“Thường thôi, thật ra anh vốn chẳng có kiên nhẫn đùa giỡn với người khác những chuyện này đâu.” Châu Tử Hoành rốt cuộc thu lại vẻ mặt cười mà không cười, đứng phắt dậy đi đến trước mặt cô, “Nhưng mà, vì đối tượng là em, mà em hình như rất thích nói vòng vo với anh. Nếu anh không phối hợp với em, anh cảm thấy không phải cho lắm!”.

Anh bỗng chốc dựa sát cô đến mức dường như có thể đếm rõ những hạt nước li ti đọng lại trên cơ bụng. Cô vô tình ngẩng lên sau đó lại cảm thấy dường như không thoải mái dứt khoát đứng luôn dậy.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, “Vậy chúng ta thẳng thắn chút nhé. Em thật sự đang nghi ngờ mục đích anh gặp mặt vị bác sĩ đó. Anh đừng có mà phủ nhận”.

“Ồ? Vậy em thấy anh có mục đích gì?”

“Anh không phủ nhận, đúng không? Thật ra trước giờ đều là vấn đề giữa hai chúng ta, em mong rằng anh đừng liên lụy đến người khác.”

“Chẳng lẽ người khác mà em vừa nói, là bạn học cũ kiêm mối tình đầu ư?”

Lời anh vừa dứt, giọng điệu cô khẽ chùng xuống, không tin được nhìn anh, “… Em quả nhiên là không đoán sai”.

“Em đoán gì nào? Em cảm thấy anh sẽ gây ảnh hưởng gì không tốt với anh ta sao?”

“Lẽ nào bữa ăn tối nay của anh không có chút liên quan nào đến Bùi Thành Vân ư? Hoặc có thể là thật sự là vì anh ấy.”

“Thư Quân”, người đàn ông điển trai dáng vẻ tựa sa tăng đột nhiên mỉm cười, “Có lẽ em cảm thấy vô cùng tự hào đến mức tự tin với trực giác của mình, thế nên mới dám đến đây để chất vấn anh”.

“Mong anh thẳng thắn trả lời em.”

“Tùy em thôi.” Anh xoay người, dường như không muốn tiếp tục đôi co với cô nữa, kéo hộp thuốc lá và bật lửa ở đầu giường, miệng ngậm điếu thuốc, anh vừa châm lửa vừa nói hàm hồ: “Cứ cho là anh làm gì bất lợi cho anh ta, vô tình bị em phát hiện, thì có lẽ em có thể nghĩ cách gì đó ngăn anh mà”.

Giọng điệu thờ ơ hời hợt như vậy khiến Thư Quân đứng chết trân trong giây lát.

Cô không phân rõ được anh có nghiêm túc không. Biểu cảm ẩn giấu đằng sau làn khói thuốc trắng ấy càng trở nên mơ hồ khiến cô bắt đầu cảm thấy hoài nghi và kinh hãi.

Một lúc sau cô mới mở miệng, thanh âm run rẩy: “Châu Tử Hoành, anh đừng có nói bừa. Huống hồ, Bùi Thành Vân không chọc anh, anh chẳng có lý do gì để làm thế cả”.

Đáp lại lời cô là giọng cười trầm.

Tâm trạng người đàn ông đang cởi trần dường như không tệ, đứng cách bởi chiếc giường, anh nhướng nhướng đuôi mắt, “Nếu như anh nói rằng anh ta thật sự cản trở anh thì sao? Em cũng đã nói đó, chúng ta ở bên nhau lâu vậy rồi, lẽ nào em không biết anh là người thế nào?”.

Cô tắc nghẹn không nói nên lời.

Cô đương nhiên biết anh là người thế nào, càng rõ thủ đoạn của anh. Những người hoặc sự việc cản trở anh, nếu anh muốn loại bỏ thì e rằng chẳng cần phải chớp mắt. Để đạt được mục đích thì dù là phải trả giá đắt đến đâu anh cũng không tiếc.

Cô đứng cuối giường, đầu gối tỳ vào thành giường vững chắc nhưng không hề cảm thấy đau.

Cô im lặng một hồi rồi nói: “Anh muốn làm gì Bùi Thành Vân?”.

“Nếu em đã hiểu anh như vậy, vì sao không thử đoán xem? Hay là chống mắt mà xem thì càng hay.”

“Em nói rồi không liên quan đến anh ấy, anh tốt nhất là đừng lôi kéo anh ấy vào.”

“Em đang uy hiếp anh à?”

“… Không phải”, cô ngừng lại, ánh mắt lạnh lùng dưới ngọn đèn nhìn anh, “em đang cầu xin anh”.

Nói câu nói này biểu cảm của cô vô cùng bình thản, tận sâu trong đôi mắt sáng trong ấy lộ ra ý khẩn cầu.

Ngón tay Châu Tử Hoành kẹp điếu thuốc vô tình co lại, ánh lửa lướt qua phần da giữa hai ngón tay toát lên cảm giác cháy bỏng tê dại.

Anh chau mày nhưng không cúi đầu nhìn mà nghiêng người gảy tàn thuốc còn sót vào gạt tàn thủy tinh trên đầu giường.

Động tác đơn giản nhưng lại tốn một khoảng thời gian khá dài.

Gương mặt điển trai khẽ trùng xuống dưới ánh đèn, mái tóc đen trước trán vẫn còn ướt, gương mặt nhìn nghiêng bị sóng mũi thẳng cùng đường vòng cung của khớp hàm dưới ngang ngạnh khắc họa nên một bức tượng toàn mỹ.

Mắt anh vẫn cụp xuống như đang chăm chú nhìn vào ánh lửa dần tắt lụi trong chiếc gạt tàn.

Máy điều hòa giữa phòng lan tỏa ra từng luồng gió lạnh. Thư Quân cảm thấy lạnh toát, dường như cảm giác lạnh lẽo tỏa ra từ đáy lòng. Ngoài cử động của ngón tay, Châu Từ Hoành trầm mặc gần như không nhúc nhích khiến cô chẳng tài nào đoán được những toan tính trong lòng anh.

Thư Quân đợi khá lâu để có được đáp án, chính vào lúc nghĩ rằng nên từ bỏ thì anh đứng phắt dậy xoay người lại nhìn cô.

Châu Tử Hoành lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm tựa biển khơi sau cơn mưa thoảng qua. Người phụ nữ này, trong ấn tượng của anh, cô chưa từng cầu xin anh điều gì.

Đây là lần đầu tiên, lại là vì người khác.

Hồi lâu sau, đối mặt với ánh mắt phảng phất vẻ thỉnh cầu của cô, anh trầm giọng nói: “Anh hiểu rồi”.

Cơ mà, câu nói “anh hiểu rồi” rốt cuộc mang ý nghĩa gì chứ? Thật ra trong lòng Thư Quân chẳng thể nắm bắt được. Thế nhưng hiện giờ cô chỉ có thể chọn lựa tin tưởng anh, tin anh thật sự sẽ không có hành động gì quá đáng với Bùi Thành Vân.

Nhưng cũng chính vì việc này mà mối quan hệ giữa anh và cô như rơi vào tình trạng càng bế tắc hơn nữa. Chẳng những tối đó không nói gì với nhau mà thậm chí liên tục mấy ngày sau đó, những lúc không thể không gần nhau thì anh dường như cũng thiếu hứng khởi với cô, chẳng còn chòng ghẹo, châm biếm cô hoặc lấy việc dằn vặt cô ra làm niềm vui nữa.

Thật ra đây cũng là việc tốt, nhưng Thư Quân phát hiện ra tâm trạng của cô còn tồi tệ hơn trước đây nữa.

Phía công ty do sắp đặt lịch làm việc dày đặc từ trước cho cô nên không thể không thay mặt cô khước từ tham dự một hoạt động quy mô lớn. Trái lại Từ Bội Bội vừa chụp quảng cáo từ Nhật Bản trở về, vất vả cực nhọc vừa xuống máy bay liền chạy nhào đến ngay hiện trường. Sau đó giới truyền thông đưa tin tức liên quan, Từ Bội Bội xuất đầu lộ diện, “sát hại” vô số phim chụp ảnh.

Sau này gặp riêng nhau tại công ty, Từ Bội Bội vờ thể hiện sự tiếc nuối thay cho Thư Quân, bởi lẽ chương trình hoạt động tối hôm đó có sự tham gia của vài nhạc sĩ nổi tiếng, còn Thư Quân lại bỏ lỡ dịp giao lưu cùng họ.

Đến khi công chúa chim công cao ngạo nhanh nhẹn rời đi, Tiểu Kiều phẫn nộ nói: “Có gì hay đâu chứ, thật là. Có cần thiết phải cố ý đến đây để nói những lời này không?”.

“Đừng giận, đừng giận.” Thư Quân an ủi người trợ lý, nói bỡn cợt: “Ít ra hiện giờ cô ấy còn chủ động nói chuyện với chị, đổi lại là trước đây làm gì có chuyện đó chứ!”.

“Chị Thư, chị tốt quá!”

“Chứ không thì thật sự bị cô ta làm cho tức mà chết rồi, chứ để cô ấy khoe khoang làm gì?” Thư Quân cười nói.

“Đúng thế. Mấy ngày nay em thấy chị cứ buồn bã không vui, cứ ngỡ chị vì chuyện này mà không vui chứ.”

“Sao có thể thế được.”

Thư Quân nghĩ, có lẽ chỉ có bản thân cô biết vì sao gần đây cô không vui.

Thật ra cô cũng có dục vọng riêng của mình. Mỗi khi Châu Tử Hoành nhắc đến Bùi Thành Vân, trong lòng cô không phải là không có cảm giác muốn báo thù.

Cô còn nghĩ rằng, dựa vào đâu mà Châu Tiểu Mạn lại có thể sống trong hồi ức của người đàn ông đó lâu đến vậy. Còn cô ở trước mắt anh thì phải chung thủy mãi không thay lòng chứ?

Vì thế mà cô mang trong lòng chút cảm giác xấu xa vừa đáng xấu hổ lại vừa hèn hạ, kiềm chế bản thân không tìm đến anh để nói lời giải thích.

Mãi đến khi bị sự hiểu lầm về việc Bùi Thành Vân lôi kéo vào, cô mới bắt đầu cảm thấy ân hận và lo lắng.

One thought on “Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 18.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s