Nhà bên có sói (5)


Sáng sớm thứ hai, Tần Tiểu Mạn “đội” hai quầng mắt thâm đen theo sau Cố Lãng vào công ty. Suốt đoạn đường, cô gắng sức tỉnh táo vậy mà khi bước vào thang máy toàn thân cô mềm nhũn, tựa mình vào thang máy ngủ gà ngủ gật.

Cố Lãng khẽ nhích người, ôm Tần Tiểu Mạn vào lòng. Cô nhắm mắt rúc vào người anh, cánh tay quàng ra sau eo cấu vào thắt lưng của anh móc chặt vào người anh, tận hưởng giây phút nghỉ ngơi ngắn ngủi.

Cảm nhận hơi thở kéo dài đều đặn của cô, con tim Cố Lãng trong buổi ban mai ngày đầu tuần lạnh lẽo trở nên vô cùng ấm áp. Thang máy di chuyển lên, ánh sáng cùng bóng người vụt lướt qua, anh chợt cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Mấy năm nay, anh lăn lộn bên ngoài, vượt qua biết bao “sóng to gió lớn”, vậy mà người phụ nữ bé nhỏ rúc người ngủ say trong vòng tay anh lại khiến anh cảm thấy hài lòng đến chết.

Ngón tay thon dài của anh vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, Cố Lãng lòng ngổn ngang tâm sự. Từ trước đến giờ, anh biết rằng Tần Tiểu Mạn luôn giữ một vị trí đặc biệt trong lòng anh, đặc biệt đến mức, anh chẳng dám đào sâu tìm hiểu bản chất thực sự là gì.

“Ding”, thang máy dừng ở tầng làm việc của Tần Tiểu Mạn, Cố Lãng lay cô dậy. Anh nhìn cô dụi mắt mơ màng bước ra, khóe môi anh khẽ nhếch nụ cười dịu dàng ấm áp. Thế nhưng, sự ấm áp dịu dàng đó lập tức bị thay thế bằng cơn giận dữ thịnh nộ khi trông thấy nước dãi của Tần Tiểu Mạn đọng lại trước ngực áo anh. Con nha đầu kia…..!

Tần Tiểu Mạn đi một mạch vào văn phòng liền “ngửi” thấy không khí khác thường, căng thẳng đến cả cô cũng thấy phấn khởi theo.

Quan sát một hồi, cô nhận ra các bạn đồng nghiệp hình như rất năng nổ! Việc này thật không hợp tình hợp lý chút nào. Cô sắp xếp lại mớ chứng từ ngổn ngang trên bàn làm việc, tiếp tục quan sát biểu hiện của mọi người.

Sáng thứ hai đầu tuần là thời điểm mọi người căm ghét nhất khi đi làm, mỗi lần đến ngày này, các bạn đồng nghiệp đều lưu lại “dư âm sau cơn phóng túng”, ví như hai vệt quầng thâm trên mắt cô sau một đêm thức khuya xem ti vi chẳng hạn.

Vương Thư phấn chấn nhấn bước trên đôi giầy cao gót: “Tần Tiểu Mạn, lấy lại tinh thần đi thôi!”.

Tần Tiểu Mạn giơ tay chào kiểu quân đội: “Rõ ạ!”.

Vương Thư gật gù ra vẻ hài lòng. Tần Tiểu Mạn quan sát đôi giầy cao gót của chị, hình như lần này là một tấc rồi.

“Vương Thư, hôm nay có chuyện gì thế ạ?” Tần Tiểu Mạn hỏi lí nhí.

Vương Thư đẩy gọng kính trên sống mũi, ánh mắt sắc nhọn dừng lại trên chiếc cà vạt chưa chỉnh tề của Tần Tiểu Mạn: “Hôm nay Chủ Tịch công ty Lăng Hiên chúng ta từ Mỹ trở về. Là nhân viên tổng công ty, chúng ta cần có tác phong làm việc chuyên nghiệp. Tần Tiểu Mạn, cà vạt em lệch rồi kìa!”.

“Vâng, vâng!” Tần Tiểu Mạn liến thoắng đáp, nhanh chóng chấn chỉnh lại mình. Chủ Tịch à, nghe nói là nhân vật rất “ghê gớm”.

Giờ nghỉ trưa, Trần Thần tiều tụy rủ Tần Tiểu Mạn cùng đi dùng bữa với hắn.

Trần Thần đẩy hộp cơm nhỏ xinh xắn đến trước mặt Tần Tiểu Mạn: “Tôi mời cô ăn, cô trò chuyện cùng tôi nhé!”.

“Tôi chẳng ngờ rằng, Cố lại là người có cuộc sống đời tư rối rắm đến vậy! Đến mức là người không có trách nhiệm với chính bản thân mình!” Trần Thần tay nện vào tường kiếng, đau khổ vò đầu bứt tai: “Tiểu Mạn, tôi phải làm sao đây?”.

“Ực” Tần Tiểu Mạn gắng sức nuốt thức ăn vào miệng, ngon quá đi mất. Trần Thần cũng là kẻ lắm tiền thật! Hộp cơm này mua ở nhà hàng VIP Nghê Thường đây mà! .

“Anh ta vẫn luôn như vậy. Anh cũng đừng để bụng làm gì. Với lại….” Tần Tiểu Mạn quyết định nhắc nhở Trần Thần vấn đề căn bản nhất: “Cố Lãng không thích đàn ông. Cho nên,……”.

“Tình yêu không có sự phân biệt giới tính!” Trần Thần vô cùng kích động, ngồi xộp xuống chụp lấy bờ vai Tần Tiểu Mạn: “Cô nói xem, ngoại trừ Cố ra, tôi còn có thể thích ai được nữa? Người đàn ông giỏi giang như Cố sao cô lại không xao lòng nhỉ?” Trần Thần sau khi biết Tần Tiểu Mạn và Cố Lãng chỉ đơn thuần là láng giềng từ nhỏ lớn lên bên nhau thì thái độ của hắn đối với cô quay ngoắt 180 độ.

Tần Tiểu Mạn nghẹn lời, thấy hơi đau lòng. Làm sao cô không động lòng chứ! Cô quyết định đổi đề tài: “Anh và Cố Lãng quen nhau thế nào?”

Trần Thần ra vẻ thương cảm: “Lúc đó tôi vẫn còn làm việc bên Mỹ. Do bởi năng lực làm việc xuất sắc nên bị người đời ganh ghét hãm hại. Nhờ Cố cho tôi cơ hội, nói rằng cánh cửa Lăng Hiên mãi rộng mở đón tôi. Anh ta còn cứu mạng tôi nữa. Thật ra, vốn dĩ tôi chẳng muốn vào Lăng Hiên làm đâu”. Trần Thần đột nhiên nổi giận đùng đùng: “Chủ tịch Lăng Hiên đáng ghét lắm, chẳng dịu dàng chút nào, chẳng tốt bụng như Cố”.

Cứu mạng hắn à? Có cần đến mức phải trao cả tấm thân mình để đền ơn không?: “Ê, anh gặp Chủ tịch công ty mình rồi à?” Cô ăn uống no nê, cảm thấy có người bên cạnh tán gẫu cũng chẳng tệ.

Mặt Trần Thần hiện lên sự khinh bỉ: “Một gã đàn ông thô bạo, đừng nhắc đến hắn thì hơn. Tiểu Mạn, cô nói xem phải làm thế nào? Tôi phải làm sao mới có thể “giành lại”con tim của Cố đây?”.

Tần Tiểu Mạn thẳng thừng nhủ thầm, ngươi chưa từng “có được”Cố Lãng thì sao “giành lại” chứ?! Điện thoại của cô đổ chuông, trông thấy tên Cố Lãng “nhảy nhót” trên màn hình, cô khẽ gọi một tiếng: “Cố Tổng?”.

“Đến phòng làm việc của anh, RIGHT NOW!” Cố Lãng nghiến răng nghiến lợi nói. Tần Tiểu Mạn đờ đẫn, vội chào tạm biệt Trần Thần phóng thẳng vào thang máy.

Lần này “thê thảm” rồi! Tần Tiểu Mạn nhớ mài mại cô hứa cùng ăn cơm cùng ai đó. Con người Cố Lãng ghét nhất là chờ đợi, lần này, mình toi rồi! Cô rầu rĩ thầm nhủ.

“Xin chờ một lát!” Tần Tiểu Mạn trông thấy cánh cửa thang máy dần đóng lại, cô hét lớn.

“Cảm ơn, xin cảm ơn!” Cô thở dốc chen vào, trong thang máy chỉ có một người.

Cô lén đưa mắt nhìn, liền sững sờ ngay tắp lự, trai đẹp đó nha!.

Cảm nhận luồng hơi thở “lạ” trên người anh ta, Tần Tiểu Mạn vội phán đoán, lạnh tựa núi băng.

Nhân viên mới à? Tần Tiểu Mạn nhích người vào một góc, ngẩng đầu vờ như xem dãy số trên thang máy thừa cơ lướt nhìn quan sát một hồi.

Cao quá, chẳng biết so với Cố Lãng ai cao hơn. Trang phục vest đen tuyền, giầy da bóng loáng, gương mặt trông nghiêng, làn môi gợi cảm.

Thang máy dừng, người đàn ông bước ra ngoài trước. Văn phòng công ty Lăng Hiên, ngoài tầng trên cùng dành riêng cho kho xưởng sử dụng, còn lại đều sắp xếp theo thứ tự địa vị đẳng cấp cao thấp. Người có thể lên tầng lầu cao thế này, Tần Tiểu Mạn chăm chú nhìn dáng hình cao to chững chạc, đây không phải là Chủ tịch đại nhân trong truyền thuyết đó sao?

Người đó bước đến trước cửa phòng Cố Lãng, chẳng cần gõ cửa, tự ý đẩy cửa vào trong.

Quả nhiên, Tần Tiểu Mạn tựa mình vào tường, nhón chân nhìn khe cửa hé mở, người đàn ông này thật không đơn giản.

Cố Lãng nhẫn nại chờ đợi từng giây từng phút trôi qua tựa như tia sáng lọt qua hạt cát, trông thấy Nam Tịch Tuyệt đẩy cửa tiến vào, sắc mặt không vui, xoa xoa dạ dày “trống rỗng” của mình, anh dửng dưng nói: “Về rồi à!”.

“Ờ” Nam Tịch Tuyệt nhìn không chớp mắt, bước đến ngồi sau bàn làm việc của Cố Lãng, lướt nhìn màn hình vi tính, cười giễu: “Sao lại làm bảng biểu thành ra thế này?”.

Cố Lãng nhìn thấy dáng vẻ thập thò lén nhìn của Tần Tiểu Mạn, anh chợt đứng phắt dậy, bẻ đốt ngón tay: “Chủ tịch đại nhân, anh tự nhiên đi, tôi phải đi “nạp năng lượng” một lát”.

Nam Tịch Tuyệt nhún vai: “Tôi cũng đói rồi. Đi cùng luôn nhé”

Tần Tiểu Mạn lo lắng xoa bàn tay toát mồ hôi dưới gầm bàn. Tính sao đây!! Căng thẳng quá, chẳng ngờ mình lại cùng dùng bữa trưa với Chủ tịch đại nhân vừa xuống máy bay. Tần Tiểu Mạn thầm hối hận biết thế này vừa rồi đã dậm thêm phấn trang điểm.

Cô ngẩng đầu lén liếc nhìn, quả là, điển trai đó nha! Cố Lãng đẹp trai nham hiểm thì người đàn ông này chính trực kiên cường, cặp mắt sâu thẳm tựa ao đầm lạnh lẽo, đầy vẻ oai phong. Ừng ực, đẹp trai mê người!

“Tiểu Mạn, sao không ăn gì?” Nam Tịch Tuyệt nuốt thức ăn dịu dàng hỏi han, giọng hơi khàn khàn.

Tiểu Mạn? Khóe mắt Cố Lãng giần giật, bọn họ thân thiết với nhau từ bao giờ nhỉ?.

“Chủ Tịch, anh, anh ăn đi ạ!”. Tần Tiểu Mạn ấp úng. Tự dưng thân thiết với mình vậy, so với lúc ở trong thang máy hình như không phải là một người. Cô đưa mắt nhìn ánh mắt Nam Tịch Tuyệt bắt đầu thấy mê muội. Dường như, nhân vật nam chính lạnh lùng trong tiểu thuyết vẫn thường yêu mến mẫu người vui vẻ hoạt bát. Tần Tiểu Mạn thừa nhận mình không thuộc típ người thông minh cá tính nhưng hoạt bát thì miễn bàn. Lẽ nào, anh í…. Tần Tiểu Mạn khấp khởi mừng thầm trước nhận thức bất ngờ của mình. Chủ Tịch cùng cô nhân viên?!

Nam Tịch Tuyệt nho nhã nhấc lấy chiếc khăn ăn lau khóe miệng: “Không có người ngoài hà tất phải xa lạ thế, em gọi anh là Nam Tử giống như Cố là được!”.

“Nam Tử?” Tần Tiểu Mạn thều thào hùa theo, liền ngượng đỏ bừng mặt, cúi đầu vờ e ấp. Chuyện này, sao không xấu hổ được chứ!

Thoáng chốc, ánh mắt Cố Lãng cuộn trào nỗi căm phẫn, Nam Tịch Tuyệt khoái trá, đáng đời, không giữ chân được người của anh mày, thì phải chịu sự trừng phạt.

Cố Lãng cắt miếng bò bít tết trong đĩa, bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến. Biết ngay mà, “căn bệnh háo sắc” của Tần Tiểu Mạn lại “tái phát” nữa rồi, anh liếc nhìn Nam Tịch Tuyệt bằng ánh mắt “cảnh cáo”, nhắc nhở mục đích đến đây của anh ta.

Nam Tịch Tuyệt tỉnh bơ chống đỡ ánh mắt sắc như dao bén như gươm của Cố Lãng.

“Sao không ăn?” Cố Lãng hỏi.

Tần Tiểu Mạn hoàn hồn: “Vâng, em, em ăn”. Thật ra, cô chẳng đói bụng nhưng chẳng mấy khi được Chủ Tịch nể mặt mời cơm. Nếu Chủ Tịch và mình có “gì đó”với nhau, chẳng phải sau này không cần nhìn sắc mặt Cố Lãng mà sống nữa đó sao? Phu nhân Chủ Tịch ư?. Tần Tiểu Mạn bắt đầu tưởng tượng đến cảnh Cố Lãng biếu quà cáp cho mình.

Cố Lãng nhìn tia hy vọng ánh lên trong mắt Tần Tiểu Mạn, đầu mày nhíu chặt lại. Anh nhấc chiếc khăn ăn nghiêng người lau vệt tương sót bên khóe miệng cô: “Tiểu Mạn, gần đây em có liên lạc với An An không?. Tối qua An An chẳng phải gửi bưu phẩm cho em đó sao?”.

Liếc mắt trông thấy ai đó ngớ người ra

nghe thấy cái tên đó, Cố Lãng nhoẻn nụ cười trông càng dịu dàng.

Tần Tiểu Mạn lập tức trở lại thái độ bình thường: “Sao mà liên lạc được. An An và Tô Nam đang vui vẻ bên nhau. Em sao phá rối được chứ”.

“Ngoan lắm” Cố Lãng cười khoái trá, âu yếm xoa mái tóc cô. Tần Tiểu Mạn trông thấy mà hãi hùng.

Bữa ăn thấp thỏm lo âu rồi cũng trôi qua. Buổi chiều về đến văn phòng, chẳng rõ ai loan tin cô cùng hai vị “lãnh đạo cấp cao” của công ty dùng bữa trưa. Thế là, Tần Tiểu Mạn lập tức  trở thành tiêu điểm bàn tán.

“Tiểu Mạn, Chủ Tịch trông thế nào?”.

“Tiểu Mạn, Chủ Tịch của bọn mình vẫn độc thân à?”.

“Chủ Tịch và Cố Tổng, ai đẹp trai hơn?”.

……

Tần Tiểu Mạn đưa mắt nhìn từng cặp mắt long lanh của mọi người xung quanh. Rốt cuộc cô cũng hiểu vì sao các bạn đồng nghiệp hôm nay tinh thần phấn chấn đến thế. Thì ra nguyên nhân chính là đây.

Một nữ đồng nghiệp nói giọng chua ngoa: “Tần Tiểu Mạn, cậu đã có Cố Tổng thì nhường Chủ Tịch cho bọn mình đi. Không được phép “ăn vụng” một mình đâu nhé!”.

Tần Tiểu Mạn toát mồ hôi, đưa tay quệt mồ hôi trên trán: “Đâu có, đâu có. Mình và Cố Tổng luôn trong sáng mà”.

“Luôn à? ”  Mọi người đều tản dần, ném ánh nhìn khó tin về phía Tần Tiểu Mạn .

Tần Tiểu Mạn phẫn uất, đều tại tên Cố Lãng cả, ngày thường không để ý, báo hại cô trở thành kẻ “đong đưa” trong mắt các bạn đồng nghiệp!.

Tối đó, Tần Tiểu Mạn sắm vai bạn gái cùng Cố Lãng tham dự tiệc rượu chào đón Nam Tịch Tuyệt do Tổng công ty Lăng Hiên tổ chức.

Bắt gặp những nhân vật tiếng tăm xuất hiện hàng ngày trên truyền hình, Tần Tiểu Mạn căng thẳng chân đứng không vững, cô lại ngắm nhìn Cố Lãng từ đầu đến chân một lần nữa.

Trang phục hiệu Ý Zegna tuyệt đẹp, giá trên trời, bó sát người, khóe môi nhoẻn nụ cười thấp thoáng khiến bao cô gái không ngừng ngoái đầu lại nhìn.

Bàn tay anh quàng sang eo Tần Tiểu Mạn trò chuyện cùng các vị khách mời. Tần Tiểu Mạn ngẩng đầu nhìn anh, chợt thấy Cố Lãng sao mà xa lạ thế này, khiến cô cảm thấy hơi tự ti và sợ sệt. Từ bao giờ, hai người đã có khoảng cách lớn đến vậy?.

“Thoải mái đi”. Cố Lãng nhẹ nhàng vuốt ve eo cô, anh cảm nhận được làn hơi ấm cơ thể cô qua làn vải mỏng manh. Bỗng chốc, anh thấy lớp vải này là thừa thải, đẩy cô đến bên bàn ăn, anh nói: “Em ở đây ăn chút gì nhé, anh đi rồi trở lại” Đi được vài bước anh còn ngoái đầu lại dặn dò: “Không được uống rượu đấy nhé”.

Tần Tiểu Mạn nhìn Cố Lãng bước đến bên cửa, một phụ nữ xoay lưng khoác tay anh, thân mật dựa sát vào người anh. Cô múc miếng kem to cho vào miệng, có gì hay ho đâu, có nhiều tiền thì sao nào!.

“Đi một mình à?”.

“Chủ, Chủ Tịch!”. Trông thấy Nam Tịch Tuyệt, Tần Tiểu Mạn đứng thẳng người. Luôn có thái độ tôn kính với cấp trên là phong cách chuyên nghiệp của cô, trông thấy anh nhướng mày, cô liền do dự sửa lại: “Nam….Tử?”.

Nam Tịch Tuyệt nghe xong khẽ mỉm cười, gật gù.

Nỗi phiền muộn của Tần Tiểu Mạn bỗng chốc tiêu tan. Người ta thường nói người không thường xuyên cười thì lúc cười trông đẹp nhất, quả chẳng sai chút nào. Nào đâu như Cố Lãng, ngày ngày cười tủm tỉm, trông ghét thật. Hội trường chẳng thấy bóng dáng Cố Lãng đâu nữa. Chắc là trốn ở đâu đó “phong lưu”cùng bạn gái rồi.

Tần Tiểu Mạn chẳng phải chưa từng “tơ tưởng” gì với Cố Lãng. Chỉ là, bên cạnh anh lúc nào cũng có phụ nữ. Năm Tần Tiểu Mạn vừa vào phổ thông trung học, tan học, cô tìm Cố Lãng cùng về nhà thì trông thấy Cố Lãng, khi đó đang phấn đấu thi cao đẳng, ôm hôn một nữ sinh. Sau này, mỗi lần đến gặp cô, lần nào cũng có người con gái theo sau anh. Nỗi thất vọng từng chút chất chứa thành nỗi tuyệt vọng. Cô đã từng thích anh, hạt mầm nhỏ chưa kịp sinh sôi phát triển thì đã bị héo khô. Thời đại học, cô khó khăn lắm mới gặp được người đàn ông yêu mình thì lại bị kẻ khác “xỏ mũi”.

Nam Tịch Tuyệt thấy gương mặt Tần Tiểu Mạn suy sụp, anh nói: “Bọn mình ra ngoài một chút nhé?”.

Ánh trăng sáng trong lạnh lẽo bị luồng không khí mát lạnh thổi hắt vào cơ thể rắn rỏi lóe lên những tia sáng bạc lấp lánh. Tần Tiểu Mạn khẽ lui người ra sau Nam Tịch Tuyệt, lặng im dõi theo bóng hình kéo dài xa xa.

Không có hệ thống sưởi, Tần Tiểu Mạn lạnh cóng rụt cổ lại. Nam Tịch Tuyệt ngần ngừ trong giây lát, cởi áo khoác ngoài đưa cho cô.

“Cảm ơn anh”. Tần Tiểu Mạn gần như nghẹn lời. Anh quả là người tốt biết bao. Khoác bên người chiếc áo rộng thùng thình,  lộ gương mặt tủi thân kinh ngạc nhỏ như lòng bàn tay. Nam Tịch Tuyệt bỗng chốc thất thần trước cảnh đêm trăng hôm nay. Mấy năm trước, cô cũng thế này, tuy gương mặt lộ vẻ đề phòng nhưng đáy mắt toát lên niềm mến mộ chẳng thể che giấu. Giờ nhớ lại, mọi chuyện dường như đã xa xôi lắm rồi.

“Tiểu Mạn, anh muốn hỏi em một việc” Nam Tịch Tuyệt đắn đo hồi lâu, anh mở miệng nói.

“Việc gì?”. Con tim Tần Tiểu Mạn nhảy thon thót, nơi này giờ này, nhanh vậy đã muốn tỏ tình ư?.

“An…..”.

“Hai người đang làm gì vậy?”. Giọng Cố Lãng văng vẳng cất lên. Tần Tiểu Mạn giật mình, lòng thấp thỏm muốn bỏ chạy. Nào ngờ gót giầy thanh mảnh kẹp ngay gờ nối trên mặt đất. Cô nhào người về trước, một tiếng rắc vang lên kèm theo nỗi đau đớn tận xương tủy lan tỏa từ mắt cá chân xộc lên tận đầu cô.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s