Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 19.1


Chương 19

                     Tuyên bố chia tay

 

 

 

Tận đáy lòng dường như trống rỗng, tựa như rơi vào chiếc động đen tối, tất cả cảm xúc đều bị hút vào trong đó.

Vài ngày sau, cố tình chọn ngày rảnh rỗi, Thư Quân lại đến bệnh viện.

Bùi Thành Vân vừa được đưa đi làm xét nghiệm, quay về gặp cô, thái độ của anh không còn quyết liệt như lần trước nữa, ngược lại còn tự nhiên chào hỏi cô.

Cô vô cùng kinh ngạc vì anh đã trở nên tiều tụy, người gầy rộc đi, hốc mắt sâu hoắm có lẽ do không ngủ đủ, ánh mắt ủ rũ, mơ hồ kèm theo chút mỏi mệt.

Anh chẳng thể nằm ngửa được, phần lớn thời gian đều phải nằm nghiêng dựa vào đầu giường, dưới góc nghiêng như vậy mới có lợi cho nhịp đập bình thường của con tim và hô hấp.

Về chuyện tối đó đuổi cô về, Bùi Thành Vân không nhắc đến nửa lời, chỉ hỏi thăm cô gần đây khỏe không.

“Sao cứ phải lo cho em chứ? Em khỏe lắm”, Thư Quân nói, “còn anh, tình hình rốt cuộc thế nào rồi?”.

Anh dường như cũng chẳng muốn giấu cô nữa, chỉ nói: “Thật ra trước đây ở nước ngoài anh đã phẫu thuật một lần rồi, gần đây chỗ đó lại có chút vấn đề”. Anh vừa nói vừa chỉ vào vị trí lồng ngực.

Thư Quân để ý thấy giờ thì cả ngón tay anh cũng dường như trắng bệch không sức lực, móng tay không còn chút độ sáng bóng khỏe mạnh nữa.

“Em nghe nói còn phải tiếp tục phẫu thuật nữa, phải không?” Cô hỏi.

“Ừ.” Anh dừng lại, thần sắc bình tĩnh, “Anh không muốn chịu sự giày vò nữa”.

“Sao lại gọi đó là giày vò cơ chứ? Lẽ nào anh định cứ thế này mãi sao?”

“Nhưng cho dù phẫu thuật thì đã sao nào, nửa cuộc đời sau này vẫn chẳng rời khỏi bệnh viện được.” Anh nhắm nghiền mắt, dường như kiềm nén cảm xúc, hơi thở trở nên không ổn định, nghỉ ngơi một lúc mới mở to mắt nhìn cô, cười chế nhạo: “Vả lại phẫu thuật rủi ro cao, nói không chừng một đi không trở lại”.

Nói ra những lời lẽ không may mắn này, nghe xong con tim Thư Quân không tránh khỏi chùng xuống.

Cô vốn dĩ định đến để khuyên anh phẫu thuật giờ lại thành ra không biết nên mở lời thế nào.

Sắp đến giờ cơm tối, Bùi Thành Vân nửa thật nửa đùa chê cơm ở bệnh viện không ngon miệng.

Thư Quân liền nói: “Anh muốn ăn gì, để em ra ngoài mua”.

“Thật ư?” Anh vuốt lồng ngực khẽ cười, nói: “Lâu rồi không ăn tôm tẩm ớt xào, chẳng biết giờ có không?”.

Cô vốn rất lo lắng anh ăn không ngon miệng, người mà đã bệnh tật thế này rồi thì nói hai câu thôi cũng mỏi mệt cực độ. Vừa nghe xong cô liền đồng ý ngay, cầm ví tiền xuống lầu mua.

Kết quả, đi dạo một vòng quanh mấy nhà hàng gần bệnh viện thì nhận được điện thoại của Bạch Hân Vy.

Dừng xe tạm trước cửa bệnh viện, Bạch Hân Vy đưa đồ từ trong xe cho Thư Quân.

“Sao không tự mình đem lên cho anh ấy?” Thư Quân hỏi.

“Tớ không rảnh.” Gương mặt Bạch Hân Vy không chút biểu cảm, dặn dò cô: “Cậu cứ nói là của cậu mang đến, đừng nhắc đến tớ”.

Thư Quân nhìn mấy chiếc đĩa CD cùng chiếc máy CD tinh xảo, trong lòng khẽ thở dài, nói: “Có lẽ tớ cũng chẳng thể nào khuyên anh ấy phẫu thuật”.

Bạch Hân Vy sững người, rồi lại như không mấy để tâm: “Vậy thì thuận theo ý trời vậy”.

“Rõ ràng cậu vẫn còn quan tâm đến anh ấy, vì sao lại không chịu đích thân đến thăm anh ấy chứ?”

“Đó là việc vô bổ chẳng có ý nghĩa. Tớ đã từng làm mấy năm trời rồi. Vì đợi anh ấy mà tớ đã lãng phí quá nhiều thời gian, giờ đã đến lúc tớ nên thức tỉnh rồi.”

“Có lẽ cậu tiếp tục kiên trì thì sẽ được như ý nguyện.”

“Cảm ơn lời lẽ tốt lành của cậu.” Bạch Hân Vy ngắm nhìn Thư Quân với bộ dạng nghiền ngẫm dường như có phần nuối tiếc. “Trước đây sao tớ không phát hiện ra cậu biết ăn nói đến thế chứ. Thật ra tớ cảm thấy cậu sẽ là người bạn rất thích hợp, chỉ tiếc là hai chúng ta khi còn đi học chẳng có cơ hội kết giao.”

“Đúng thế, sau đó thì cậu coi tớ là kẻ thù viễn tưởng, có muốn làm bạn lại càng khó hơn.” Thư Quân nói đùa rồi nghiêm túc lại, thẳng thắn nói: “Thật ra tớ nghĩ, có lẽ cậu trước nay luôn nhìn nhận đúng, hoặc có thể là, với Bùi Thành Vân cậu quan trọng biết nhường nào, cả bản thân anh ấy cũng chẳng ý thức được”.

“Giờ nói những lời này có phải hơi muộn rồi không?” Bạch Hân Vy vẫy vẫy tay, khởi động xe, tiếp đó lại nhớ ra, hỏi: “Lúc nãy trong điện thoại cậu nói gói hộp mang về bệnh viện cái gì vậy?”.

“Bùi Thành Vân nói muốn ăn tôm tẩm ớt xào.”

Người đẹp ngồi trong chiếc xe danh giá khẽ chau mày: “Bệnh của anh ta phải kiêng mà”.

Quay về phòng bệnh, Thư Quân lắc lắc chiếc hộp cách nhiệt trong tay, đem đến trước giường mở từng ngăn ra.

Trước khi để Bùi Thành Vân lộ vẻ nghi ngờ, cô vội nói: “Thức ăn cay anh không ăn được, ăn chút gì đó nhạt thôi”.

Bùi Thành Vân hướng ánh nhìn sang chiếc túi khác trong tay cô, hỏi: “Đó là gì vậy?”.

“Ồ, đĩa nhạc, đem đến cho anh giải sầu đó mà.”

Cô đặt máy CD và đĩa nhạc trên đầu giường, giúp anh cắm điện.

Ăn cơm xong, thời gian thăm bệnh cũng sắp hết, cô nói: “Việc phẫu thuật, anh suy nghĩ lại đi. Còn không thì em sẽ nhờ người hỏi thăm tình hình, tìm vị bác sĩ tốt nhất nhé?”.

Người đàn ông trên giường dường như mệt mỏi, nằm nghiêng người không nói gì.

Hàng lông mi dài và rậm chẳng khác gì so với thời niên thiếu, dù rằng hiện giờ anh đang bệnh nhưng vẻ điển trai ấy vẫn chẳng thay đổi. Khi anh nhắm mắt thần sắc anh lạnh lùng, nếu như kết hợp cùng với tính cách tồi tệ thi thoảng tái phát rất dễ khiến Thư Quân nhớ đến người thanh niên ngạo mạn trước đây.

Cô không khỏi thở dài, hồi ức như thoáng chốc trở lại vài năm trước đó. Khi đó, thái độ của anh rất tệ, anh không thích giao tiếp với người khác, thậm chí cố ý che đậy cảm xúc tâm trạng của mình. Những việc làm này đều là cách tự bảo vệ bản thân anh, cũng là để bảo vệ những người anh thật sự quan tâm.

Có lẽ anh cũng sớm biết sẽ có ngày này, phải đối mặt với sinh ly tử biệt. Nhớ nhung càng nhiều đau khổ sẽ càng sâu đậm hơn.

Bất luận là với bản thân hay với người khác thì đó cũng đều là sự mất mát khó mà chấp nhận được.

Thư Quân thu dọn đồ đạc chuẩn bị về, đến cửa thì nghe thấy âm thanh vọng lại từ bên giường.

Giọng điệu anh hơi chán chường và mỏi mệt nhưng vẫn hỏi cô: “Lúc nãy em gặp Bạch Hân Vy à?”.

Ngữ điệu của Bùi Thành Vân thiếu đi giọng điệu nghi vấn, dường như trong lòng đã sớm xác định được đáp án.

Thư Quân lặng đi không nói gì, trả lời không đúng câu hỏi: “Thật ra anh và cô ấy mới là một cặp hiểu nhau. Cơ hồ chỉ có cô ấy mới biết anh thích nhạc gì, cô ấy nhớ rằng hiện tại anh không thể ăn thức ăn gì”.

“… Ý em là gì?”

“Chẳng có gì.” Thư Quân lắc đầu, vẫn mỉm cười: “Anh nghỉ ngơi thoải mái đi, hôm khác em lại đến”.

Thế nhưng mấy ngày tiếp sau đó cô vô cùng bận rộn.

Từ sau khi ký hợp đồng, Thư Quân cùng G&N chính thức bắt đầu hợp tác.

Người phụ trách chủ yếu về việc thương lượng thảo luận với Thư Quân là Giám đốc Lý cùng với cô trợ lý Trương. Ý tưởng quảng cáo được lấy cảm hứng từ tác phẩm nhiếp ảnh kỳ một trong tạp chí thời trang cuộc sống quốc tế nổi tiếng. Đích thân giám đốc ý tưởng giới thiệu, giải thích cho Thư Quân cho đến khi Thư Quân hiểu được tinh thần vượt trội mà quảng cáo yêu cầu mới thôi.

“Phải khỏa thân nửa người trước ống kính ư?” Sau khi nghe xong, Thư Quân gặng hỏi vấn đề quan trọng nhất.

“Chỉ là hở lưng mà thôi. Chúng tôi muốn dùng đường cong mềm mại trên cơ thể phái nữ kết hợp cùng phong cách sang trọng độc đáo của bộ sản phẩm trang sức mùa này. Hai điểm này tựa như vừa mang tính mâu thuẫn lại vừa mang hình tượng hài hòa, đạt đến được độ cảm nhận thị giác sâu sắc cùng mục đích tạo ấn tượng. Về chuyện này cô không phải lo lắng gì cả, chúng tôi sẽ bảo đảm chụp cô thật xinh đẹp, đến khi tung ra thị trường, tin chắc rằng sẽ khiến bản thân cô cảm thấy kinh ngạc.”

Giám đốc ý tưởng dương dương tự mãn, miêu tả đại khái, Thư Quân vẫn do dự: “Đây là lần quay quảng cáo đầu tiên của tôi, tiêu chuẩn cao vậy, nhất thời tôi không tiếp nhận nổi”.

“Ý tưởng này mang tính thẩm mỹ và hơi thở nghệ thuật cực kỳ cao. Khán giả xem xong sẽ không có bất kỳ sự liên tưởng không tốt đẹp hoặc không đứng đắn nào cả.” Giám đốc vẫn cố gắng thuyết phục cô, hồi sau lôi ra một cuốn tạp chí, lật một trang trong đó ra đưa cô xem: “Cô xem, hiệu quả giống hệt thế này, đẹp biết bao”.

Thật vậy, nữ diễn viên nước ngoài với thân hình mềm mại cùng làn da trắng nõn nà, nằm nghiêng người trên thảm cỏ xanh rờn, mái tóc màu nâu uốn cong xõa trên sóng lưng trần, toàn bộ đường cong trên cơ thể được phác họa gần như tuyệt mỹ dưới ánh mặt trời. Đôi giày cao gót kiều diễm là phục sức duy nhất từ trên xuống dưới của cô, cặp chân dài khẽ chếch ra phía sau, chiếc giày đỏ rực cùng làn môi đỏ mọng gợi cảm tựa như những trái sơ ri chín đỏ điểm xuyết trên nền bánh ga tô trắng như tuyết.

Thật sự quá đẹp.

Nicole cũng có mặt tại hiện trường, không phát biểu và có ý kiến gì với những lời nói của giám đốc, gương mặt lộ ra biểu cảm thưởng thức chân thành.

Thư Quân đặt cuốn tạp chí xuống, nói: “Đợi tôi gọi một cú điện thoại đã!”.

Cô tìm một góc khuất, gọi điện cho Châu Tử Hoành. Điện thoại vừa gọi thông cô liền nói: “Chúng ta lập tức hủy hợp đồng được không? Anh có thể không để tâm đến việc em khỏa thân trước mặt người khác nhưng em thì không chấp nhận được, cho dù là chụp hình có đẹp đến đâu cũng không được. Em thấy hay là anh tìm người khác đi, có lẽ nên tìm một ma nơ canh thân hình đẹp thì tốt hơn”.

Cô nói liền một mạch, đầu dây bên kia tĩnh lặng trong hai giây, mới nghe thấy Châu Tử Hoành nói: “Giờ anh qua đó!”.

“Anh cũng đến để khuyên em sao? Vậy thì không cần đâu.” Cô nói dứt khoát thể hiện lòng quyết tâm.

Châu Tử Hoành ngắt luôn điện thoại.

“Sao thế, có việc phải đi à?”

“Bữa khác tôi lại đến.” Châu Tử Hoành nói rồi đứng phắt dậy.

Chủ nhiệm khoa ngoại bệnh viện kiêm chuyên gia khoa não lại nhìn vào tờ phim trong tay, nhắc nhở: “Lần trước là vì mắt anh đã hồi phục, vì thế tôi đề nghị chọn biện pháp trị liệu tương ứng, mong rằng cục máu đông có thể tự tan ra. Thế nhưng, gần đây thị lực của anh lại mờ trở lại, theo như kết quả chụp phim cho thấy, vẫn cần phải phẫu thuật lần nữa, nếu không khó mà bảo đảm được tình trạng như lần trước sẽ tái diễn. Thế này đi, anh về suy nghĩ và sắp xếp thời gian chúng ta cùng thảo luận kỹ càng lại. Dù gì phẫu thuật não cũng nguy hiểm chẳng kém gì những phẫu thuật khác, vẫn sẽ có rủi ro. Anh suy nghĩ kỹ đi rồi tính tiếp”.

Châu Tử Hoành nói: “Cám ơn nhiều, tôi sẽ nhanh chóng trả lời bác sĩ”.

Khi anh đến phòng hóa trang thì giám đốc ý tưởng vẫn đang thuyết phục Thư Quân từ góc độ nghệ thuật. “Đưa phương án B cho tôi xem xem.” Anh đi lại sau lưng giám đốc rồi nói.

Vị giám đốc quả thật kinh ngạc, tất cả những cuộc quảng cáo phát ngôn trước đây vị sếp lớn của tập đoàn chưa bao giờ trực tiếp can dự, thậm chí hỏi qua. Thông thường sau khi chụp xong mẫu quảng cáo sẽ gửi về phòng chuyên môn ở đó có các chuyên gia phụ trách công việc này, trên thực tế không cần thiết phải tốn công Châu Tử Hoành phải đích thân đến.

Giám đốc Lý ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của Châu Tử Hoành. Châu Tử Hoành vừa liếc mắt nhìn rồi ngồi ngay vào chiếc ghế của nữ diễn viên chính, trông thấy sắc mặt cô không vui. Anh quay sang hỏi giám đốc ý tưởng: “Có phương án thứ hai không?”.

“Có.” Giám đốc trả lời, liền ra lệnh cho trợ lý đi lấy.

Tờ văn bản chậm rãi lật ra trong tay của Châu Tử Hoành, giám đốc nói: “Bộ này là dự phòng, nói về hiệu quả chủ yếu vẫn là ý tưởng sáng tạo”.

“Hủy bỏ.” Người đàn ông có quyền hạn tuyệt đối ấy bình thản thốt lên hai chữ.

“Sao ạ?”

“Tôi cho rằng ý tưởng để Thư Quân xuất hiện khỏa thân trước ống kính là không hợp lý.” Châu Tử Hoành đóng tập tài liệu trong tay một tiếng bộp, trả lại cho trợ lý, “Tôi không thích”.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, cả phòng ý tưởng đều nhất trí chọn phương án sáng tạo cổ điển tuyệt diệu đã bị sếp lớn phủ nhận chỉ bằng một câu nói, vả lại cũng chẳng có “đất” để thương lượng. Yêu cầu của sếp chính là, người phát ngôn Thư Quân cần phải có trang phục hợp lý, tránh tiếp xúc bất kỳ hình thức khỏa thân nào hoặc “làm hỏng hình tượng”.

Cụm thành ngữ “làm hỏng hình tượng”, giám đốc phỏng đoán rằng, liệu có phải không được phép thiết kế cho Thư Quân bất kỳ động tác hoặc biểu cảm gợi cảm nào chăng? Vậy thì hiệu quả nghệ thuật chụp ảnh chẳng phải là giảm đi rất nhiều ư?

Sếp lớn nhanh chóng nhìn thấu tâm can của anh ta, đồng thời tốt bụng thay anh ta đề ra ý tưởng chủ đạo cho toàn bộ quảng cáo: “Lấy ý tưởng thanh lịch mà đoan trang làm chủ đạo”.

Được thôi, Giám đốc Lý suy ngẫm, tuy là điều này có chút xa rời so với ý tưởng lúc đầu của bản thân anh nhưng rốt cuộc cũng vẫn phù hợp với đoạn quảng cáo trang sức thông thường. Không hơn không kém, chỉ có điều cách chụp và góc chụp phải tốn nhiều công sức hơn thôi, mong là có được cảm giác mới mẻ.

Cùng với sự chuyển động cực nhanh trong não bộ, Giám đốc Lý không khỏi liếc nhìn nữ diễn viên quảng cáo chính đang đứng trước mặt mình, trong lòng cảm thấy nuối tiếc. Anh nghĩ, chỉ nhìn dáng vẻ bề ngoài và khí chất thôi, Thư Quân đã rất thích hợp với phong cách bắt mắt, gợi cảm, lẳng lơ. Nếu như theo ý tưởng nhiếp ảnh của mình, thì nhất định sẽ mê hoặc lòng người.

Buổi trưa Châu Tử Hoành mời tất cả nhân viên phụ trách trường quay dùng cơm, do trợ lý Phí Uy đảm nhiệm còn anh dẫn Thư Quân đến một nhà hàng gần đó.

Thời hạn ba tháng chớp mắt đã sắp đến, chỉ còn sót lại vài chục ngày, bọn họ dường như hoàn toàn ăn ý, lựa chọn cách giao tiếp mới. Lần trước vì chuyện của Bùi Thành Vân mà dẫn đến mâu thuẫn, lại qua mấy ngày liền chiến tranh lạnh. Hôm nay gặp lại nhau, cả hai đều im lặng không đả động gì đến chuyện đó nữa.

Cảnh tượng yên ắng, Thư Quân vừa ăn vừa nghĩ, bản thân cô ở bên cạnh Châu Tử Hoành mấy năm nay cũng coi như đã luyện thành công sự trầm lặng, điều này chẳng biết có được xem là “thu hoạch” duy nhất chăng?

Cô chọn cho mình món cơm trộn pho mát, ăn đến nửa chừng thì cô khách sáo đề nghị: “Phiền anh đưa em hũ gia vị”.

Bột pho mát, tiêu xay cùng những hũ gia vị khác đều được đặt trong giá gỗ tinh xảo vừa vặn ở bên tay của Châu Tử Hoành.

Châu Tử Hoành đặt dao dĩa xuống liếc cô một cái, giơ tay ra đưa rồi lại đột nhiên ngừng lại.

“Sao thế?” Cô trông thấy ngón tay anh ngừng lại giữa chừng, rồi nhanh chóng rụt lại, còn ngỡ là anh không hài lòng về thái độ kiểu cách vừa rồi của cô.

“Tự lấy đi.” Quả nhiên, anh cự tuyệt phục vụ cô, ánh mắt lạnh lùng dừng ở nơi khác, cũng chẳng nhìn cô.

Cô bĩu bĩu môi, trong lòng vô cùng coi thường hành vi không có chút ga lăng này. Hoặc cũng có thể anh còn nhớ cuộc tranh cãi lần trước không chừng!

Vốn dĩ cô còn định chê hương vị pho mát trong cơm không đủ dậy mùi, nhưng đối mặt với bộ dạng dửng dưng lạnh lùng của Châu Tử Hoành, chỉ qua loa ứng phó cho xong bữa.

Buổi chiều thử vài lần hóa trang, nhóm nhân viên đều là những nhân tài làm việc chuyên nghiệp, cuối cùng cũng nhanh chóng tạo dựng được hình ảnh cho cô.

Gần đây công ty sắp lịch làm việc cho Thư Quân dày đặc. Ngoài việc quay, chụp hình quảng cáo ra còn hẹn vài người nhạc sĩ để bàn về ý tưởng sáng tác cho ca khúc mới, tiếp đó phải tham gia một chương trình đại nhạc hội tại một thành phố nhỏ.

Thành phố này nổi tiếng là nóng như lò lửa, hơi nóng của mùa hạ nơi đây đã trở thành “cực hình”. Từ sân bay bước ra, đón tiếp họ ngoài những fan hâm mộ ra chính là những luồng khí oi bức xộc thẳng đến khiến người ta ngạt thở. Đêm đến nhiệt độ dần dần hạ xuống, nhưng vẫn ngột ngạt. Huống hồ lại là hoạt động ngoài trời, dưới khán đài là một biển người, trên đầu và bốn phía đều gắn những bóng đèn phản chiếu cực lớn. Trên sân khấu cô hát xong hai ca khúc, trở ra sau cánh gà toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

Đây là lần đầu Thư Quân tham gia đại nhạc hội, khi cô nghe thấy phía dưới có người gọi tên mình cô thấy cảm động biết bao. Cô nghĩ, thành quả rốt cuộc cũng đến ngay trong sự vô tình. Năm đó cô an nhàn sống bên anh trai, khi cô dùng tiền anh kiếm được từ việc viết lời ca khúc đóng tiền học, không nghĩ rằng mình cũng có thể có chút thành tích từ lĩnh vực này? Tiếc là anh Hai không nhìn thấy.

Nghĩ đến Thư Thiên, cô mới chợt ý thức được rằng, nguyện vọng của bản thân thật sự đã trở thành hiện thực. Ngoài việc gần đây diễn ra làn sóng tin đồn nhưng sau đó tên của anh trai thật sự không còn bị người khác lôi ra bàn tán nữa. Mà những bí mật ấy đến nay cũng chẳng còn bị những thế lực lùng sục đào bới moi ra nữa.

Cuối cùng mưa thuận gió hòa rồi.

Dù rằng hiện giờ ai ai cũng biết rằng cô chính là em ruột của Sở Thư Thiên, nhưng cũng chẳng ai đề cập đến vấn đề này trong cuộc phỏng vấn với cô nữa.

Đó đều là công lao của Châu Tử Hoành.

Điều này Thư Quân hiểu rất rõ, hoàn toàn chẳng thể phủ nhận được.

Có lẽ do định mệnh sắp đặt cô và anh, ngay từ lần đầu gặp mặt ở Lệ Giang tất cả mọi việc dường như đã được thượng đế an bài. Vì cô trông giống Châu Tiểu Mạn đã đem lại cho tâm hồn và thể xác anh sự an ủi. Còn anh đã thay cô giải quyết những phiền phức không ngờ được trước đây, hoàn thành nguyện vọng nhỏ nhất cũng là khao khát nhất của cô.

Vậy thì khi những việc đó đã hoàn thành rồi thì sao?

Có phải đã đến lúc phải chia ly rồi không?

Tham gia xong lễ hội âm nhạc và trở về thành phố C thì vừa đúng ngày mùng bảy tháng Bảy âm lịch. Tại sân bay cô nhìn thấy có người đàn ông trẻ tuổi cầm bó hoa hồng to quỳ gối trước mặt người bạn gái cầu hôn.

Nữ nhân vật chính ấy thoáng chốc mừng rơi nước mắt, những giọt lệ làm nhòe cả màu phấn mắt cùng mascara, quanh quầng mắt lưu lại hai vết trũng sâu tựa như gấu trúc.

Thư Quân vẫn nhận ra người con gái hạnh phúc đó là người ngồi chung chuyến bay với cô. Hai người đụng mặt nhau bên ngoài nhà vệ sinh trên máy bay.

Cô dừng lại liếc nhìn cảnh tượng đám đông náo nhiệt xung quanh, tận mắt trông thấy cô gái gật đầu, chiếc nhẫn lồng vào ngón tay, đôi tình nhân lãng mạn ôm hôn nhau. Cô gửi lời chúc phúc trong lòng mình rồi vội vã rời đi.

Thành phố tràn ngập không khí ngày lễ, bên đường cứ cách vài mét có một người bán hoa hồng, người dạo phố lúc này cũng đông hơn thường ngày.

Lâu lắm rồi Thư Quân không dạo phố, cả đoạn đường chỉ lắng nghe Tiểu Kiều cùng hai đồng nghiệp khác bàn luận thông tin giảm giá trên thị trường, kết quả là cô ngủ thiếp đi giữa chừng.

Tối về đến nhà cô rửa mặt qua loa rồi lên giường ngủ bù. Mãi đến khi tiếng động mở cửa dưới lầu vọng lại xuyên qua cửa sổ của một chủ hộ nào đó thì cô mới choàng tỉnh, mơ mơ màng màng lôi điện thoại ra xem giờ thấy vẫn chưa đến mười hai giờ.

Đêm hôm khuya khoắt thế này, cô nổi giận trùm chăn kín đầu nghĩ có nên gọi điện thoại cho bảo vệ tòa nhà không thì nghe thấy có người mở cửa bước vào phòng.

Âm thanh mở khóa cửa làm cô hoảng sợ, chút cảm giác ngái ngủ sót lại cũng bay tận chín tầng mây. Thư Quân  bật dậy chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài sau đó thì cửa phòng ngủ mở ra.

Có lẽ bộ dạng cảnh giác của cô thật sự làm trò hề cho đối phương hoặc cũng có thể tâm trạng anh hôm nay rất vui vẻ, chỉ thấy Châu Tử Hoành nhướng nhướng mày lộ ra nụ cười đầu tiên trong mấy ngày vừa qua. “Anh còn ngỡ là em sẽ lôi vũ khí phòng vệ ra nghênh đón anh nữa chứ. Xem ra ý thức phòng vệ của em vẫn chưa đủ, cứ ngồi trên giường như thế, nếu thật sự có trộm vào nhà thì làm thế nào?”

One thought on “Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em chương 19.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s