Mưa gió thoáng qua tôi yêu em 19.2


Anh vừa nói vừa tiến lại gần, cô bực dọc nằm vật xuống tiếp tục lấy chăn che kín mặt, nói giọng ủ rũ: “Em chẳng thấy trộm đáng sợ”.

“Ý em muốn nói, so với kẻ xấu chuyên hoạt động về đêm anh còn đáng sợ hơn nhiều, đúng không?”

Cô im lặng ra ý thừa nhận.

Về chuyện vì sao đã khuya vậy anh đột nhiên đến, cô chẳng hỏi han cũng chẳng định hỏi. Lúc tiếng nước vọng ra từ nhà tắm cô phát hiện lúc này bản thân cô hoàn toàn không muốn ngủ nữa.

Châu Tử Hoành từ nhà tắm bước ra, hai người họ bắt đầu ôn lại những cuộc vận động mà lâu rồi họ chưa làm.

Chẳng nói rõ được là ai chủ động, cũng chẳng rõ được gần đây cô có ý định cự tuyệt hay không. Cho dù là có đi chăng nữa, hoặc có lẽ chỉ là một chút ý định lóe lên rồi vụt tắt. Trong giai điệu âm nhạc mơ hồ đứt đoạn bên ngoài cửa sổ, cô nhận lấy cơn hoan lạc cuồng phong dưới thân thể anh đầy mãnh liệt, hai bàn tay chẳng hề đẩy anh ra.

Châu Tử Hoành tối nay dường như có uống chút rượu thế nên rất hưng phấn. Đáy mắt trong đêm tối như một bó hoa lửa sáng rực rỡ lấp lánh, anh cắn vùng cổ, bả vai và cả phần đùi, không bỏ qua bất kỳ vùng nào có thể khiến cô phải run rẩy.

Sau khi kết thúc, anh nằm sấp trên người cô, hơi thở thấp trầm xen lẫn mùi cồn lạnh thoang thoảng.

“Anh nhớ em.” Anh nói, làn môi ấm áp sát bên tai cô.

Cô dường như không kiềm chế được, im lặng kéo lấy vai anh, không nói lời nào, chỉ cắn mạnh vào cổ anh. Còn anh bị đau khẽ nhúc nhích rồi chẳng có bất kỳ động tĩnh nào nữa, chỉ mặc cô cứ thế mà ra sức cắn.

Cô cắn xong cảm thấy thoải mái nhẹ nhõm, ngón tay vô tình lướt qua tại nơi nào đó trên vai anh, nơi đó có một dấu vết nụ hôn cực nhỏ. Mà cô nhớ rất rõ vừa rồi không hôn anh ngay tại đó. Trong lòng đau đớn như có lưỡi dao cứa vào. Cô nhìn vết cắn sâu ấy, nói với anh: “Lễ tình nhân vui vẻ”.

Nửa đêm hôm đó, Châu Tử Hoanh chịu đựng từng cơn, từng cơn đau đầu ập đến, trằn trọc không ngủ được. Đó là di chứng để lại sau cơn say rượu. Ban ngày anh ra ngoài tiếp khách hiếm khi uống nhiều đến vậy.

Vốn dĩ anh không quen uống rượu vào buổi trưa, việc lần này hoàn toàn tùy theo chủ ý của khách hàng. Thêm vào đó người mời tiệc cũng rất nhiệt tình, dùng bữa xong còn sắp xếp đi KTV tiếp tục “giao lưu tình cảm”. Vì thế mà dưới tác dụng của vô số loại rượu pha lẫn nhau, Châu Tử Hoành ngồi trong sảnh bao âm u phát hiện ra lý trí và giác quan của mình trở nên tê liệt. Vậy mà tiệc rượu vẫn chưa kết thúc, ở đây đều là những nhân vật có máu mặt. Anh uống tôi đáp lễ, chẳng ai chịu nhường ai cả.

Lúc này đây, người mời tiệc gọi đến vài tiếp viên hầu rượu góp phần làm cho không khí thêm vui vẻ.

Châu Tử Hoành còn nhớ cô gái ngồi cạnh mình còn rất trẻ, gương mặt ẩn giấu dưới lớp phấn hồng toát ra vẻ đẹp kiều diễm mà dịu dàng dưới ngọn đèn, lan tỏa bóng sáng thanh xuân trẻ trung. Thật ra thì cả ánh mắt của cô cũng thiếu đi sự sõi đời lẳng lơ như những đồng nghiệp của mình, nhưng ở cô có chút gì đó ngây dại thuần khiết hoàn toàn không phù hợp với không khí hiện tại. Anh hoài nghi bản thân đã uống quá nhiều rượu, lại còn suy đoán xem đây có phải là nữ học sinh kiêm nhân viên phục vụ mới vào nghề chăng. Thế là anh vẫn uống rượu, tùy tiện hỏi: “Xưng hô thế nào đây?”.

Cô gái đáp: “Em tên Phương Vân”. Một giọng nói tiếng phổ thông cực chuẩn, rõ từng chữ, lời lẽ nhẹ nhàng thốt ra từ làn môi đỏ hồng.

Trong tình huống thế này, lại làm nghề này có lẽ chẳng ai để lại tên thật của mình. Thế nhưng khi anh nghe thấy tên cô ta anh không khỏi sững sờ.

Phương Vân… một sự trùng hợp.

Anh mỉm cười, lướt nhìn đối phương nhưng chẳng rõ vì sao trong lòng anh có một cảm giác bài xích với cô ấy.

Cô gái ấy ngồi dựa sát vào anh, nhân lúc nghiêng người anh cầm lấy ly rượu khẽ khàng nhích sang một bên. Chẳng những không muốn uống rượu cùng cô mà cả nói chuyện cũng không.

May mà khách mời tiệc nhìn ngay ra vấn đề liền ân cần thay anh đổi một tiếp viên khác. Còn cô gái tên Phương Vân vẻ mặt lộ chút ái ngại nhưng vẫn thuận theo ý khách, đổi sang ngồi cạnh một vị khách khác tiếp tục hầu chuyện mua vui.

Mãi đến khi cuộc ăn nhậu xã giao kết thúc thì Châu Tử Hoành đã say khướt. Anh chẳng nhớ rõ bản thân anh đã uống bao nhiêu rượu, thậm chí còn chẳng nhớ rõ mình làm thế nào đi ra khỏi cửa KTV.

Khi tỉnh dậy anh phát hiện ra mình đang nằm trên giường tại quán rượu. Cô gái trẻ nằm bên cạnh với làn môi xinh đẹp kiều diễm đặt trên bả vai anh.

Anh vỗ trán đứng dậy đánh thức Phương Vân.

Có lẽ do gương mặt cô không xinh đẹp, cô gái toát ra chút tự ti ấm ức, vừa mặc quần áo vừa giải thích: “Lúc tan tiệc ngài gọi em đến hầu ngài”.

Anh chẳng nhớ gì nữa nhưng cứ cho là có đi chăng nữa, lúc đó người anh gọi có lẽ chẳng phải là cô ấy. Anh không nói gì thêm, chỉ nhặt quần áo dưới đất lên rồi rút ra vài tờ tiền.

Phương Vân nói: “… Nhiệm tổng đã trả tiền rồi”. Có lẽ là thật sự mới vào nghề không lâu, ham muốn cùng đạo đức nghề nghiệp đang giằng xé dữ dội, vì thế mà ánh mắt cô hơi do dự, bàn tay chìa ra theo bản năng rồi nhanh chóng rụt lại.

Nhiệm tổng là người mời tiệc lần này thật sự chăm sóc mọi người rất chu đáo. Châu Tử Hoành chẳng nói lời nào, trước khi ra về để lại tờ tiền trên bàn.

Sau khi rời khỏi quán rượu, anh gọi tài xế đến đón. Nằm nghiêng người ở băng ghế sau lại nghỉ ngơi hơn hai tiếng đồng hồ, lúc này anh mới cảm thấy đã rã rượu.

Đêm đã khuya, người tài xế im lặng hồi lâu lên tiếng hỏi: “Châu tổng, giờ ngài muốn đi đâu?”. Anh nhắm hờ mắt, nói địa chỉ theo phản xạ. Sau đó thì đến căn hộ này trông thấy người phụ nữ ngồi trên giường với gương mặt cảnh giác vì tiếng động lúc nửa đêm.

Anh tựa vào cửa nhìn cô, bỗng dưng thấy buồn cười, dường như anh đã tạm thời quên đi những gì khiến anh không vui trước đó.

Sau đó anh đi đến bên giường dưới ánh mắt anh gò má thuần khiết cùng thân thể mềm mại trắng trẻo ấy khiến tâm trạng anh trở nên vô cùng phấn chấn còn hơn cả lúc vừa mới tiến vào cửa.

Đã sống từng ấy năm lẽ đương nhiên anh hiểu rằng điều này có ý nghĩa gì.

Có lẽ là men rượu vẫn chưa hoàn toàn tan biến vì thế mà lần đầu tiên anh bày tỏ thành thật suy nghĩ của lòng mình.

Anh nói: “Anh nhớ em”.

Thế mà câu nói thật lòng đó của anh đổi lại là vết cắn mạnh của cô, ngay phần tiếp giáp giữa cổ và bả vai. Anh cứ ngỡ cô không hài lòng chuyện gì nhưng liền sau đó cô chỉ trở mình cứ thế lặng lẽ ngủ thiếp đi.

Mãi đến gần sáng, Châu Tử Hoành có chút ngái ngủ. Anh xoay người ngón tay theo thói quen sờ soạng gò má người bên cạnh. Kết quả ngón tay vô tình chạm vào giọt nước ẩm ướt khiến anh kinh ngạc. “… Sao thế?”. Anh xác định cảm giác mát lạnh đó chính là những giọt nước mắt. Thế là anh ngồi dậy kéo Thư Quân quay về phía mình.

Thư Quân nhắm nghiền mắt, khóe mắt mơ hồ ngấn lệ.

“Không sao.” Cô nhỏ tiếng đáp.

“Rốt cuộc là em làm sao?”

“Nằm mơ thấy ác mộng.”

“Thế nên giật mình tỉnh giấc à?”

“Vâng.”

Anh như yên tâm lại tiếp tục nằm xuống, cười nhạo cô: “Thật là khờ, đáng sợ đến đâu cũng chỉ là giấc mơ thôi mà!”.

“Vâng.” Cô xoay người, lưng đối diện với anh, giọng nhẹ nhàng mơ hồ: “Đúng là khờ thật”.

Gần như vờ ngủ cả đêm giờ thì giọt nước mắt cũng vô tình bị Châu Tử Hoành nhận ra. Trái lại Thư Quân cảm thấy thoải mái đôi chút, tinh thần thả lỏng, cơn mệt mỏi rốt cuộc ập đến với cô.

Cô ngủ một mạch đến khi mặt trời nhô cao.

Vừa may hôm nay không có chương trình gì, cũng chẳng cần đến công ty, điều duy nhất Thư Quân không ngờ đến chính là Châu Tử Hoành cũng hiếm khi rỗi rãi thế này. Khi cô tỉnh giấc thì anh vẫn ngủ rất say.

Cô lẳng lặng đi vào nhà tắm tiện tay vứt bộ quần áo tối qua của Châu Tử Hoành vào máy giặt. Rửa mặt xong, cô suy nghĩ rồi lại lôi tất thảy quần áo ra ngoài gấp qua loa rồi đặt trên đầu giường để người nằm trên giường mở mắt ra trông thấy ngay.

Sau đó cô đi chuẩn bị bữa sáng. Ba rọi xông khói, trứng ốp la, bánh mỳ nướng, mỗi người một phần.

Đúng lúc máy nướng bánh mỳ phát ra tiếng động giòn tan, Châu Tử Hoành khoác bộ quần áo thường ngày xuất hiện trước cửa nhà bếp. “Tránh ra.” Cô mang chiếc đĩa đi vòng qua anh, ngồi xuống bàn ăn.

Bánh mỳ nướng thơm mềm, trứng chiên đẹp mắt, ba rọi xông khói nhập khẩu lần trước Nicole cho cô, nghe nói giá rất đắt. Ánh mặt trời phản chiếu ngoài cửa sổ, lúc này nhiệt độ trong phòng hơi cao nhưng Thư Quân không mở điều hòa mà vẫn cảm thấy lòng bàn tay lạnh ngắt. Cô khẽ cụp mắt, xem chừng như đang chuyên tâm thưởng thức bữa sáng của mình.

Đối diện với thái độ cố tình lạnh nhạt ấy, Châu Tử Hoành không khỏi lướt nhìn cô một lượt. Vừa may lúc đó điện thoại anh reo lên, Trần Mẫn Chi gọi. Anh xoay người lục tìm bình nước trong tủ lạnh, vừa uống vừa đi ra lan can nghe điện.

Trần Mẫn Chi báo cáo tình hình liên quan đến việc dự án phát triển bất động sản lớn nhất hiện nay của G&N tạm thời đang gặp phải một số vấn đề và trở ngại. Một cuộc điện thoại kéo dài mười mấy phút, khi anh ngắt điện thoại trở lại phòng thì Thư Quân đã dọn dẹp bàn ăn xong, vọng lại từ trong nhà bếp là tiếng nước sôi sùng sục.

Dáng hình mảnh mai, mềm mại đứng bên bồn rửa bát, mái tóc dài khẽ uốn cong xõa trên bờ vai tựa như không hề có sự chăm sóc nhưng lại toát lên dáng vẻ lười nhác gợi cảm.

Anh dừng bên cửa trong giây lát rồi nói: “Anh phải đi đây”.

Người đối diện anh vẫn xoay lưng lại với anh, chẳng hề có chút phản ứng gì.

Anh nhíu mày hỏi: “Có nghe anh nói không vậy?”.

“Nghe thấy rồi.” Thư Quân tắt vòi nước vừa lau dĩa vừa nói.

Anh thấy có cảm giác bực mình khó hiểu, có lẽ là việc của công ty hoặc cũng có thể do thái độ kỳ lạ của cô buổi sớm mai.

Nhưng giờ thì anh chẳng có thời gian đôi co với cô, tài xế đã đợi dưới lầu. Anh thu dọn rồi chuẩn bị rời đi, lúc này mới nghe thấy tiếng cô nói sau lưng: “Sau này đừng đến đây nữa”.

Bàn tay dừng lại ở nắm đấm cửa, anh xoay người lại hỏi: “Là ý gì vậy?”.

“Chúng ta chia tay đi.” Người phụ nữ ấy vẫn đang đứng trong bếp, trên gương mặt thuần khiết dường như bình tĩnh lạ thường, cô đã ra quyết định cuối cùng cho mối quan hệ này, cô nói: “Em cảm thấy cứ thế này chẳng hay ho gì cả”.

Cánh cửa mở nửa vời đóng lại một tiếng phịch, có điều âm thanh hơi lớn như ra ý thông báo rằng tâm trạng của kẻ phát ra tiếng động không được vui.

“Cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa đâu, hai mươi mấy ngày mà em cũng không đợi được ư?” Châu Tử Hoành quay trở lại, từng bước từng bước tiến lại gần cô, ánh mặt trời chiếu ngang trên gương mặt nhìn nghiêng của anh, rọi sáng vầng trán đang không vui vẻ.

Rốt cuộc là ai không đợi được nhỉ?

Lời định nói ra Thư Quân gắng gượng nuốt vào trong.

Đối mặt với sự ép sát của anh, cô lùi lại phía sau theo phản xạ, mãi đến khi tỳ vào bên bồn rửa bát cô mới dừng lại còn người đàn ông điển trai ấy đã tiến lên phía trước.

“Nói đi, điều gì khiến em không thể chờ đợi được.”

“Chẳng có gì.” Cô lạnh lùng phủ nhận.

“Vậy thì, cái gì mà chẳng có gì hay ho?”

“Chính là vì cách thức hiện tại hai người ở bên nhau.” Cô kiếm không ra lý do nào hợp lý hơn. Ánh mắt cô rơi xuống bả vai anh, dừng lại giây lát rồi lại di chuyển, nghĩ đến nơi ấy đã được trang phục che phủ, cô hận là tối qua không cắn sâu thêm một chút.

Thế nhưng trong tích tắc cô cảm thấy mình thật đáng thương.

Trước đây dù rằng không có chứng cứ gì nhưng cô vẫn cho rằng anh còn có người bạn tình khác nữa, trong lòng cảm thấy khó chịu. Quan hệ bạn tình khi tốt đẹp khi tồi tệ vậy mà cũng cũng duy trì khá lâu. Kết quả là hiện tại khi tất cả đều sắp đi đến điểm tận cùng thì cô lại để tâm đến điều đó.

Bởi lẽ anh ép sát cô, hơi thở từ cao đè rạp xuống, cô hoảng hốt cảm thấy hơi thở khó khăn, vì vậy giơ tay đẩy anh ra, định né tránh.

Thế nhưng anh không chịu buông tha cô, hai tay anh nắn chặt tay cô, dùng lực rất mạnh khiến cô chẳng thể vùng ra được. “Giờ anh không có thời gian đùa giỡn với em. Vả lại về việc em nói, anh hoàn toàn không đồng ý. Anh nhận thấy hiện giờ lại cực kỳ thú vị, làm sao đây?”

“Không có thời gian thì anh mau cút đi cho tôi! Mau ra khỏi đây đi.” Cô không thoát được sự kìm kẹp của anh, bị anh kẹp giữa bồn rửa bát chẳng thể nào xoay người được, cảm thấy trong lòng rối bời, những giọt mồ hôi toát ra trên trán, cô bắt đầu không thể kiềm chế được cảm xúc.

Cô nhấc chân đá vào đùi anh, chẳng màng mạnh hay nhẹ, làn môi bị hàm răng cắn trắng bệch, ánh mắt giận dữ hỗn loạn, thốt lên: “Cút về bên người phụ nữ của anh đi, chỗ của tôi mãi mãi không hoan nghênh anh!”.

“Người phụ nữ nào?” Châu Tử Hoành sững sờ, cơn đau thốn trên bàn chân anh khẽ nhíu mày chụp chặt lấy cô: “Em nổi cơn điên gì vậy!”.

“Đúng thế! Là tôi phát điên đấy, mà lại còn điên khủng khiếp nữa!” Cuối cùng cô bất chấp hình ảnh của bản thân lớn tiếng hét lên. “Chứ không thì sao lại thích kiểu người như anh, sao lại còn lẩn quẩn bên anh đến tận bây giờ! Tôi chẳng phải điên đâu, chỉ có phát điên vì phải nhẫn nhịn cách đối xử của anh! Châu Tử Hoành, tôi hận anh!”

Rõ ràng là cô mất khả năng kiểm soát cảm xúc của mình, có lẽ là do bị dồn nén trong không gian hẹp khiến cô cảm thấy hoảng loạn, hoặc cũng có thể là nỗi tức giận dồn nén trong lòng quá lâu vừa may tìm được cái cớ để bùng phát ra ngoài. Nói xong cô cảm thấy đầu óc thoáng chốc trống rỗng, thậm chí không tài nào nhớ nguyên vẹn những lời mình vừa nói.

Châu Tử Hoành im lặng nhìn cô, còn sống lưng cô bị ép tỳ vào mép bồn rửa lạnh lẽo, thở hổn hển, lòng bàn tay rốt cuộc cũng vùng thoát ra khỏi tay anh.

Hai con ngươi đen tuyền khẽ lấp lánh cử động, dường như đang chăm chú ngắm nhìn, ánh mắt sâu thẳm chưa từng có từ trước đến nay tựa biển khơi ấy cứ thế im lặng lướt qua cô, sau đó xoay người. Cô bình tĩnh lại, lúc này mới phát giác ra bởi lẽ cảm xúc bùng phát cùng hành động không ngừng tranh đấu vừa rồi của cô khiến vài sợi tóc tơ rũ trên gò má, lưng chiếc áo vải bông mỏng bị nước đọng thấm nhòe cả một mảng, bộ dạng tả tơi lúc này của cô thật giống một người đàn bà chanh chua.

Chẳng thể ngờ được rằng duy trì mối quan hệ lâu như vậy, rốt cuộc tư thế kết thúc lại khó coi đến vậy.

Hai người đang lặng lẽ nhìn nhau thì bỗng tiếng chuông điện thoại gọi đến ngắt ngang.

Thư Quân nhanh chóng di chuyển ánh nhìn, sải bước nhanh như để thoát khỏi sự đè nén trong không gian nhỏ hẹp đó, đứng bên cửa sổ khẽ điều chỉnh lại hơi thở rồi mới nhận điện thoại.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, người đứng thẳng, nghe điện thoại một lúc. Đã gần đến giữa trưa, mặt trời bên ngoài chói chang gay gắt nhưng cô chẳng cảm thấy chói mắt hoặc có lẽ không cảm nhận được sự oi bức.

Châu Tử Hoành hai tay cho vào túi quần, ngắm nhìn bóng dáng đang chuyên tâm ấy với vô vàn tâm sự mãi đến khi cô nói xong điện thoại xoay người lại. Còn cô chỉ liếc nhìn anh một cái rồi đi thẳng về phòng thay quần áo, vài phút sau thu dọn xong xuôi vẫn thấy anh đứng đó. Cô im lặng di chuyển ánh nhìn đổi giày ra ngoài.

Lúc đến bệnh viện, Quách Lâm đang thay Bùi Thành Vân làm thủ tục xuất viện. Tuy nhiên thần sắc anh rõ ràng là không mấy tốt

“Thôi đi, tính cách họ Bùi, cậu còn chẳng hiểu nữa ư!” Thư Quân khuyên nhủ Quách Lâm, hai người ra ngoài nói chuyện phiếm, lúc này mới cùng nhau quay trở lại phòng bệnh.

Thư Quân gần đây bận rộn, thêm vào đó là việc nhanh chóng xúc tiến đẩy mạnh thương hiệu cùng việc đánh bóng tên tuổi, nếu như thường xuyên xuất hiện tại một khu vực công cộng nào đó, đặc biệt những nơi nhạy cảm như bệnh viện, tất nhiên sẽ thu hút sự chú ý của giới truyền thông, thậm chí còn dẫn đến cố tình suy đoán không đứng đắn. Vì thế nên cô không khỏi không để mắt, đa số tìm hiểu bệnh tình của Bùi Thành Vân đều phải thông qua điện thoại của Quách Lâm.

Cô chỉ không ngờ là lần này Bùi Thành Vân chẳng những khước từ cuộc phẫu thuật mà hiện giờ còn yêu cầu xuất viện về nhà nữa.

“Hai ngày trước mới bị đưa đi cấp cứu. Tớ đã gọi giúp cậu ấy y tá riêng yêu cầu bảo đảm sau này phải ở cạnh cậu ấy hai tư trên hai tư tiếng. Thế nhưng tiểu tử chết tiệt này sống chết cũng không đồng ý, nói thế nào cũng không nghe. Cứ nhất quyết khước từ. Giờ thì tớ chẳng biết rốt cuộc cậu ta muốn làm gì nữa?” Quách Lâm đứng trước cửa phòng bệnh, thấp giọng thổ lộ cơn thịnh nộ.

“Trước đây học chung với nhau cả ba năm trời cậu ta cũng chẳng chịu chơi với những bạn học khác, cũng khá xa lạ với chúng ta. Tính tình cậu ta vốn xưa nay là vậy.” Thư Quân khẽ kêu than, thương lượng: “Chi bằng mình vào bàn bạc với cậu ấy. Sau khi xuất viện thì làm thế nào, bọn mình cố gắng nghĩ cách tiện cả đôi đường”.

Mãi đến khi màn đêm buông xuống, Thư Quân một mình trở về căn nhà trống trải không bóng người.

Cô đảo mắt nhìn một lượt quanh căn nhà, từ ghế sofa đến phòng ngủ, từ đầu giường đến ban công. Căn hộ hơn tám mươi mét vuông được cô đảo một vòng không chủ đích, chỉ không bước vào nhà bếp.

Cô hoài nghi bản thân mình thời gian gần đây sẽ không phải nương tựa nơi này nữa, dù sao cuối cùng kết cục giữa cô và Châu Tử Hoành quá khó coi, cô thà rằng không tiếp tục nhớ đến nữa.

Cô hơi thất thần, cuối cùng nhìn vào đôi bàn tay trống trải lúc này mới nhớ ra mình nên làm gì. Cô tìm lấy một chiếc túi để quần áo, những vật dụng cá nhân của nam giới gói ghém lại. Sau đó xả cho mình một bồn nước ấm, cởi bỏ y phục ngâm mình vào đó.

Thật ra thời tiết oi bức thế này vốn không thích hợp tắm nước ấm, nhưng cô nhắm nghiền mắt, mồ hôi vã ra nhễ nhại. Cứ thế kiên trì đến khi cả bể nước dần dần mát lạnh.

Cuối cùng ra khỏi phòng tắm cô gần như đứng không vững cảm thấy hoa mắt, choáng váng đầu óc, tức ngực khó thở, đầu óc như chưa minh mẫn trở lại. Cô nhân lúc này, gọi điện thoại cho Châu Tử Hoành.

Âm thanh bên đầu dây ồn ào, chắc là lại đang ở nơi náo nhiệt mua vui nào đó mượn rượu giải khuây rồi. Đối mặt với lời đề nghị yêu cầu gặp mặt của cô, trong giọng nói gợi cảm ấy mang chút thanh âm lạnh lùng: “Anh chưa thể kết thúc sớm được”.

“Vậy em đợi anh.” Đầu óc cô choáng váng không phân biệt rõ trong giọng điệu của anh còn lẫn chút cảm xúc lạnh lùng.

“Tùy em.” Điện thoại tắt rất nhanh.

Trước khi điện thoại tắt cô loáng thoáng nghe thấy tiếng phụ nữ nũng nịu kéo dài: “Châu tổng…”.

Xem như cấm anh không đến chỗ ở của cô thì cô đi thẳng đến biệt thự của anh đợi. Kết quả là đến nửa đêm Châu Tử Hoành mới mò về, trên người sực nức mùi rượu nhưng lý trí vẫn còn rất tỉnh táo. Ánh mắt anh sục sạo nhìn túi đồ trên bàn trà, vẻ mặt lạnh lùng: “Đồ vật không cần thì vứt luôn đi, chẳng cần phải cất công mang đến đây đâu!”.

Thư Quân nhìn anh im lặng hồi lâu: “Em có chuyện muốn nói với anh”.

“Nói đi.” Anh vô cùng chán chường ngồi xuống ghế sofa, ngón tay day day chân mày, nhắm mắt tập trung.

“Thật ra là chuyện hồi sáng”, cô nói, “em nghĩ đề tài đã bị cuộc điện thoại ngắt ngang hiện giờ phải tiếp tục thôi, cho đến khi có kết quả”.

“Anh không muốn cãi nhau với em.” Giọng anh thấp trầm, lạnh lùng.

“Em cũng chẳng muốn cãi nhau với anh nữa, em chỉ nghĩ, chúng ta chia tay đi.”

“Điều gì khiến em nghĩ đến việc lập tức rời xa anh?”

“… Em có lý do của em.”

Cô không thừa nhận, cũng chẳng muốn thừa nhận trước mặt anh. Vết hôn trên bả vai anh là yếu tố châm ngòi cho ngọn lửa. Trên thực tế, lúc này đây, cô chính vì tình cảm mơ hồ của bản thân từ trước đến nay cùng với lòng tự tôn đã bị coi thường đến tột cùng mà cảm thấy nhục nhã. Vì thế mà cô không tài nào cho phép bản thân cô tự rước rắc rối vào thân nữa.

Đã biết rõ trong lòng anh luôn có hình bóng một người phụ nữ đã khuất, biết rõ rằng mình chính là vật thế thân của người phụ nữ ấy, nhưng cô đã vì hàng loạt lý do mà chẳng hề rời bỏ anh dù chỉ một lần. Mãi đến tối qua, khi cô biết anh đã có quan hệ thân mật cùng người phụ nữ khác, bỗng chốc cô thấy suy sụp.

Cô bắt đầu nhớ về những ngày tháng trước đây. Lúc đó, dù rằng anh có được cô nhưng anh cũng vẫn còn những người bạn tình khác, nhưng anh vẫn luôn giữ gìn vẻ bề ngoài tuyệt hảo, chưa từng để cô phát giác ra bất kỳ dấu vết của người phụ nữ khác trên người anh.

Sự tôn trọng cơ bản và ăn ý này có lẽ là một trong những nguyên nhân duy trì mối quan hệ của bọn họ lâu dài. Vậy mà hiện giờ, rốt cuộc tất thảy đều không giống trước đây nữa.

Hoặc cũng có thể là ngay từ lúc cô phát hiện ra sự tồn tại của Châu Tiểu Mạn thì giữa họ đã có vết rạn nứt không gì cứu vãn được. Vết thương đó dường như lớn dần trong lòng cô, trăn trở không thể lành, thời gian đó cũng xảy ra hàng loạt những mâu thuẫn càng ngày càng sâu sắc, lúc nào cũng khiến cô cảm nhận cảm giác đau đớn không diễn tả bằng lời được.

Mãi đến hôm nay, cuối cùng cô đã chịu thừa nhận, chuyến đi Lệ Giang là một quyết định sai lầm – khiến cô gặp sai một người trong một thời điểm sai lầm.

Thậm chí cô chẳng có cách nào quen biết anh sớm hơn, cả cuộc đời này cũng chẳng thể nào được. Châu Tiểu Mạn đã được sắp đặt chặn trước đầu cô và lại còn sớm hơn cô cả hai mươi mấy năm trời. Đó là khoảng thời gian dài đằng đẵng mà bất luận thế nào cô cũng chẳng thể đuổi kịp được.

Châu Tử Hoành chẳng nói gì chỉ mở to mắt, có lẽ là do uống rượu ánh mắt như càng sâu càng đen hơn, đáy mắt hiện ra ánh sáng le lói.

Hai bàn tay cô co lại trong túi áo, hít một hơi thật sâu, nói: “Những việc anh đã làm với giới truyền thông vì chuyện của anh trai em, em thật sự rất cảm ơn anh. Em cũng biết thời gian hẹn ước vẫn chưa đến, nếu anh vẫn kiên quyết không đồng ý, thì dù anh giận cá chém thớt đó cũng đáng đời em thôi. Nếu như danh tiếng đã chẳng còn, em có thể rút khỏi làng giải trí, dù gì công việc này em cũng chẳng thích chút nào”.

“Trong lòng em anh là con người như vậy ư?” Khóe môi anh co giật, dường như đang mỉm cười nhưng ánh mắt vẫn là một tảng băng lạnh giá, nói khẽ: “Anh sẽ không uy hiếp em nữa”.

“Cảm ơn anh.”

“Cuối cùng anh chỉ muốn biết một chuyện, em muốn rời xa anh có phải là vì anh ta không?” Anh dừng lại, lần đầu tiên anh thốt lên cái tên đó: “Bùi Thành Vân?”.

Cô im lặng nhưng chẳng hề phủ nhận. Hiện giờ Bùi Thành Vân cần có người bên cạnh quan tâm chăm sóc, là cô chủ động dũng cảm đón nhận trách nhiệm này, nhưng chẳng phải xuất phát từ tình yêu, cô chỉ cảm thấy cần phải làm như vậy. Còn Bùi Thành Vân cùng người đàn ông trước mặt cô lúc này khó mà tồn tại song song trong cuộc sống của cô được.

Dù là ngồi yên không cử động hơi rượu từ cơ thể Châu Tử Hoành dường như vẫn không ngừng tỏa ra. Thật ra thị lực của Châu Tử Hoành đã giảm sút, đến cả nói chuyện cũng chẳng muốn, nhưng thái độ thừa nhận ngấm ngầm của cô đã chọc anh nổi cáu. Anh nhíu mày, ánh mắt nhìn chăm chăm cô một lúc rồi hỏi: “Vì thế tối nay em mới đến đây để thương lượng với anh, hay là em cầu xin anh?”.

Làn môi khẽ run rẩy trong giây lát, cô nói: “Nếu như anh cảm thấy vế sau tốt hơn”.

Đôi mắt anh khẽ nhíu lại dường như muốn nhìn cô rõ hơn chút nữa: “Đây là lần thứ hai em vì anh ta cầu xin anh”.

“Đúng vậy, hiện giờ em mong anh để em ra đi.”

“Anh ta thật sự quan trọng với em thế sao?”

“…”

“Em sẽ hối hận, Thư Quân à. Nhưng mà giờ thì, em có thể đi rồi.” Nụ cười thờ ơ, hời hợt ấy nhoẻn trên làn môi mỏng manh trở nên lóa mắt dưới ánh đèn. Anh vẫn giữ nguyên ánh nhìn lý trí tỉnh táo, cuối cùng tuyên bố đầy khai ân: “Em được tự do rồi”.

Cuối cùng thì Thư Quân cũng rời khỏi khu biệt thự.

Trong đêm tối tĩnh lặng chỉ có ánh đèn đường bầu bạn.

Trên đường đi cô lướt ngang qua căn hộ chị Tương từng sinh sống, cô vẫn có tâm trạng liếc nhìn một cái. Căn biệt thự nằm riêng biệt giờ nhuốm màu đen tối, kể cả khu vườn bao quanh dường như cũng nặng mùi tử khí. Nhưng cô không thấy sợ hãi, dù rằng hiện giờ nhớ lại hình ảnh cuối cùng cái chết của chị Tương, cô đã chẳng cảm thấy đáng sợ nữa.

Tận đáy lòng dường như bỗng nhiên trống rỗng tựa như rơi vào chiếc động đen tối, tất cả cảm xúc đều bị hút vào trong đó.

… Em được tự do rồi.

Tựa như bị trúng tà, bên tai cô câu nói cuối cùng của Châu Tử Hoành cứ lặp đi lặp lại.

Thư Quân cứ thế đi hết đoạn đường cũng chẳng rõ mất bao nhiêu thời gian mới đi đến cánh cổng khu biệt thự. Vẫn là nhân viên bảo vệ nghiêm trang lần trước, trông thấy cô khách sáo mỉm cười. Cô nhoẻn nụ cười đáp lại, sau đó mới phát hiện ra khóe môi mình đang giần giật, muốn nhướng lên một góc vòng cung nhỏ cũng thật sự vô cùng miễn cưỡng.

Nhân viên bảo vệ thấy vậy, ló đầu ra khỏi bục cửa, ân cần hỏi thăm cô: “Có cần tôi gọi xe giúp cô không?”.

Cô lắc lắc đầu.

Chàng thanh niên tốt bụng, đầy trách nhiệm rút trong túi ra một cuốn sổ điện thoại, lấy một số điện thoại trong đó cho cô: “Đây là số điện thoại của tài xế taxi, cô có thể lưu lại sau này ra vào sẽ tiện hơn”.

Sau này?

Nhờ vào ánh sáng bên ngoài cánh cổng, Thư Quân khẽ sững sờ nhìn người bảo vệ, hồi lâu lắc đầu nói: “Tôi nghĩ không cần đâu, cảm ơn lòng tốt của anh”. Âm tiết cuối hơi run rẩy xuất phát từ bản năng che giấu, cô xoay người sải bước.

Chẳng có sau này.

Đây có lẽ là lần cuối cùng cô đến đây.

Tối nay cô đã có được sự tự do.

Điều đó đồng nghĩa với việc cuối cùng cô đã thật sự rời xa anh.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s