CỚ SAO MÃI YÊU EM (1)


Tác phẩm mới hoàn thiện sắp xuất bản trong tuầ này, post lên để mọi người cùng vào ủng hộ Ying Li nào. ***

Dẫn truyện

Ánh mặt trời mong manh nhợt nhạt chiếu xuyên qua tấm cửa kiếng phòng họp hắt trên cơ thể mang đến chút cảm giác ấm áp.

Diệp Phiên Nhiên thật may ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, vừa có thể sưởi nắng lại có thể lén lút nấp vào một góc để làm việc riêng.

Buổi họp thường kỳ sáng thứ hai đầu tuần nặng nề mà dai dẳng. Tổng Giám đốc công ty hiên ngang hùng hồn, miệng mồm nước bọt văng tung toé, còn những nhân viên ngồi dưới cúi gục đầu, mặt mày ủ rũ chán chường.

Cũng chẳng trách, trời đông gió lạnh rét căm căm, vậy mà vừa sớm tinh mơ họ đã bị lôi ra khỏi tấm chăn ấm áp để tham dự cuộc họp chẳng có chút tính xây dựng nào, huống hồ giọng nói của vị lãnh đạo này chẳng khác gì miếng vải bó chân của người phụ nữ lười nhác, vừa hôi hám lại vừa dông dài. Nam đồng nghiệp ngồi hàng ghế trước ngoác miệng ngáp dài, không muốn bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của bác Tổng, cậu liền vội vàng che miệng lại, vẻ mặt xấu hổ căng thẳng khiến mọi người thực sự cảm thấy buồn cười.

Diệp Phiên Nhiên tay cầm chiếc bút nước, cúi đầu vẽ nguệch ngoạc trên cuốn sổ tay, tâm hồn thực sự đang treo ngược trên cành cây. Mạc Kỳ ngồi cạnh đang xem tạp chí liền vỗ vai cô, châu đầu sang hỏi: “Bác Tổng nói gì thế?”.

Cô lắc đầu, khẽ đáp: “Mình cũng chẳng biết nữa!”.

“Giả vờ giả vịt, mình còn ngỡ cậu đang ghi chép lại lời của bác Tổng cơ đấy!” Mạc Kỳ không nhịn được cười, nói: “Diệp Phiên Nhiên à, thảo nào mà đồng nghiệp hay nói cậu giả nai!”.

Diệp Phiên Nhiên lườm cô, tiếp tục dùng bút vẽ nguệch ngoạc lên giấy. Đợi đến khi cô nhận ra mình đang làm gì thì khoảng trắng trên cuốn sổ tay đã được phác hoạ bằng một gương mặt khôi ngô tuấn tú.

Lâu vậy mà cô vẫn chẳng thể nào quên được khuôn mặt đó.

Năm tháng hệt như lưỡi dao, từng nhát khắc sâu vào tâm trí cùng những ký ức sống động thời tuổi trẻ…

Quyển 1

Gặp anh như thế nào?

CHƯƠNG 1

Cái tên Dương Tịch lần đầu xuất hiện trong cuộc đời Diệp Phiên Nhiên là vào mùa thu năm 1998.

Năm đó, cô mười lăm tuổi vừa thi đỗ vào Tam Trung- một trường trung học phổ thông trọng điểm của thành phố D. Nơi đây tập trung toàn những học sinh ưu tú đến từ các trường, ai cũng ra sức cố gắng dùi mài kinh sử để thi đỗ vào trường đại học trọng điểm, còn cô lại mang một tâm trạng phiền muộn chán chường.

Diệp Phiên Nhiên sinh vào đời đầu thập niên tám mươi thế hệ trước, bố mẹ cô là công nhân viên chức của một doanh nghiệp quốc doanh cấp tỉnh. Nhà máy công ty toạ lạc tại Thành Nam ngoại ô thành phố D, quy mô rất lớn, nhân viên công ty cùng người thân đã lên đến bốn năm nghìn người. Diệp Phiên Nhiên từ khi đi nhà trẻ đến lúc vào trung học cơ sở đều học tại trường học dành cho con em công nhân viên tại nhà máy. Sinh hoạt học tập trong một môi trường khép kín, cô tự tìm thấy niềm vui của mình. Nơi đây, cô có những người bạn từ nhỏ đến lớn, thầy cô giáo trong trường là đồng nghiệp của bố mẹ cô, ánh mắt họ nhìn cô đầy vẻ trìu mến. Thành tích học tập của Diệp Phiên Nhiên khá tốt, năm nào cũng được bình chọn là học sinh ba tốt, sáng tác văn học của cô còn giành được giải thưởng ở cuộc thi toàn quốc, được mọi người phong là “nữ sinh tài ba”.

Thoạt đầu trông cô hệt như một khe suối trong vắt, nhảy múa uốn lượn sống động. Còn ngôi trường Tam Trung lại tựa như chiếc ao đầm, nặng nề vắng lặng không gợn chút sóng.

Nơi đây, Diệp Phiên Nhiên chẳng có đến một người bạn để giải bày tâm sự, bị đám nữ sinh chèn ép khiến cô trở nên cô độc, thành tích học tập cũng ngày một tuột dốc. Dù rằng cô ra sức cố gắng, hàng ngày đọc sách đến tận mười hai giờ khuya, kể cả mười phút giải lao giữa giờ cũng cắm đầu cắm cổ làm bài tập vậy mà hai môn vật lý và hóa học cô vẫn chưa bao giờ đạt mức điểm trung bình.

 

Bước vào kỳ thi giữa kỳ đầu tiên hệ trung học, nhà trường vô cùng xem trọng kỳ thi này nên đã tích cực phân chia phòng thi, trộn lẫn các bạn học sinh của tất thảy các lớp. Diệp Phiên Nhiên thuộc lớp tám hệ trung học năm nhất, số báo danh số chẵn được xếp ở lại phòng học còn số lẻ chuyển sang lớp bảy ngay cạnh.

Theo sắp xếp thứ tự họ tên, số báo danh của Diệp Phiên Nhiên là số 5. Mười phút trước giờ thi, cô vai đeo ba lô chạy xộc vào lớp bảy trung học năm nhất, tìm chỗ ngồi liền tranh thủ từng giây từng phút giở sách giáo khoa môn hóa ra xem, “nước đến chân mới nhảy”, gắng sức nhồi nhét vào đầu thêm vài phương trình hóa học nữa.

“Dương Tịch, có bút chì 2B không? Cho tớ mượn đi, tớ quên mang rồi”. Giọng nam sinh cởi mở cất lên sau lưng cô.

Diệp Phiên Nhiên ngán ngẩm chau mày, cúi thấp đầu, miệng lẩm nhẩm liên tục.

“Chắc chỉ có cậu thôi,Trần Thần à, đi thi mà quên mang bút chì! May mà hôm nay tớ có mang hai cây. Này, chụp lấy!”

Chiếc bút chì 2 B được ném sang, nam sinh ngồi phía sau vội vàng đứng dậy đón lấy, bàn tay chìa ra không cẩn thận túm ngay lấy tóc cô.

“Ai da!” Diệp Phiên Nhiên đau không chịu được thét lên, quay lại, căm phẫn lườm gã nam sinh đó.

“Sorry, Sorry!” Trần Thần luôn miệng nói xin lỗi, đoạn trỏ vào bên phải cô: “Bút chì là của cậu ta ném sang đấy, không liên quan đến mình đâu!”.

Diệp Phiên Nhiên đưa mắt nhìn Dương Tịch theo phản xạ, lớp trưởng lớp tám trung học năm nhất, học trò cưng của thầy cô giáo, liên tục hai bài kiểm tra tháng môn toán và hóa học của cậu đều đạt điểm tối đa.

Dương Tịch chẳng thèm nhìn cô, cắm cúi chăm chú gọt bút chì, như thể chẳng lấy làm lạ gì với những trường hợp đại loại thế này. Cậu ngồi tựa vào tường ánh nắng mặt trời gay gắt giữa trưa ngoài cửa sổ chiếu rọi lên chiếc sống mũi cao phủ một lớp ánh sáng vàng rực. Hàng tóc mái lơ thơ che phủ cả vầng trán, hai hàng lông mày sáng sủa khẽ chau lại, hàng my dài và rậm rũ xuống che khuất đôi mắt sáng trong của cậu.

Tuy Diệp Phiên Nhiên xưa nay chưa bao giờ can dự vào những thông tin “lá cải” của đám nữ sinh nhưng cô cũng biết rằng Dương Tịch là chàng bạch mã hoàng tử trong lòng bao người. Cậu chẳng những có thành tích học tập xuất sắc mà tướng mạo cũng rất bảnh bao.

Bài kiểm tra giữa kỳ do máy tính chấm điểm, đáp án phần câu hỏi lựa chọn và phán đoán đều phải được tô lên phiếu làm bài, đầu bút chì phải dẹt mới dễ làm bài. Dương Tịch chuốt xong bút chì, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt e lệ của cô nữ sinh ngay cạnh. Diệp Phiên Nhiên không kịp né tránh, vội cúi gằm, gò má trắng nõn của cô khẽ ửng đỏ.

Đúng lúc chưa biết xử trí ra sao thì tiếng chuông báo giờ thi reo lên. Thầy giám thị ôm xấp bài thi dầy cộm bước vào phòng, đứng trên bục giảng, thầy nghiêm giọng nói: “Các em mang tất cả sách vở tài liệu liên quan đến môn hoá nộp hết lên đây! Tôi nhắc lại nội quy phòng thi, thi cử không được quay cóp, không được ném phao, không được thì thầm nhắc bài!”.

Diệp Phiên Nhiên mở bài thi, phần đầu tiên là phần câu hỏi lựa chọn đã khiến cô bối rối. Mười câu hỏi cô chỉ biết trả lời hai câu, những câu khác cô xem mà chẳng hiểu, không biết phải áp dụng phương trình hoá học nào.

Cô bối rối cắn bút, lén đưa mắt nhìn sang Dương Tịch ngồi bên phải. Cậu cúi đầu, khoé môi nhoẻn nụ cười đầy tự tin, chiếc bút chì 2B thoăn thoắt vẽ trên bài thi nhanh chóng hoàn tất mười câu hỏi.

Thật là không công bằng, cậu ta làm bài thong thả như vậy còn cô chỉ trơ mắt nhìn bài thi trong vô vọng. Lần đầu tiên cô căm ghét chính mình là kẻ mù tịt trước những khoa học toán lý hóa.

Hai ngày sau, thầy chủ nhiệm Cao dạy môn hoá đã gọi riêng Diệp Phiên Nhiên lên văn phòng. Vừa bước vào cửa thầy đã ném bài kiểm tra môn hoá ra ngay trước mặt cô: “Diệp Phiên Nhiên, em xem bài kiểm tra lần này em được mấy điểm!”

Cô rụt rè cầm lấy bài kiểm tra, trông thấy số điểm 48 khủng khiếp đập ngay vào mắt, một bài kiểm tra khác đặt trên bàn, cột họ tên ghi rõ “Dương Tịch”, với số điểm “100”.

“Gần đây thành tích học tập của em sa sút kinh khủng, so với bài thi tuyển chọn đầu vào trung học thì tuột dốc thảm hại. Cứ đà này, em chẳng thể nào thi đỗ đại học được. Em về tự kiểm điểm lại mình đi!” Lòng cô chùng xuống, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má vì xấu hổ.

Cầm lấy bài kiểm tra môn hoá Diệp Phiên Nhiên chậm rãi quay về lớp học, cảm thấy con đường trước mắt mình mịt mù, tăm tối. Cô như rơi vào khoảng giữa cảm giác tự ti cùng sự ũ rũ chán chường chưa từng có. Vài chàng nam sinh nói cười đùa giỡn ngoài hành lang, kẻ cầm đầu là lớp trưởng Dương Tịch. Cô buồn bã nằm nhoài trên bàn, giọng cười đặc trưng êm dịu của cậu vẫn vọng vang bên tai cô. Cô bỗng chốc căm thù gã trai này, vì sao cậu có thể ung dung, vui vẻ đến thế?

Lần kiểm tra giữa kỳ này, thành tích của Diệp Phiên Nhiên tụt dốc đột ngột, rơi xuống hạng thứ năm mươi hai trong lớp. Chỗ ngồi của cô cũng được chuyển xuống hàng ghế thứ hai từ dưới đếm lên. Ngồi sau lưng cô là Dương Tịch cùng gã chiến hữu của cậu- Trần Thần. Dương Tịch đứng nhất lớp trong kỳ kiểm tra, xếp thứ năm trong khối học. Cậu ngồi hàng ghế cuối chính bởi vì thân hình quá cao, với chiều cao một mét tám mươi hai. Trần Thần tướng mạo cũng cao ráo, thành tích học tập trung bình nhưng riêng môn thể dục thì đặc biệt khá, được coi là ủy viên thể dục thể thao của lớp, là thành viên chủ lực trong đội bóng rổ của trường.

Thành tích thi đầu vào trung học của Diệp Phiên Nhiên vượt hơn số điểm tuyển vào trường trọng điểm ba mươi mấy điểm, xếp vị trí thứ tám trong lớp cộng thêm dáng người thấp bé nên ban đầu cô được xếp ngồi ở hàng ghế đầu còn được bình bầu là ủy viên ban văn thể mỹ.

Đối với chức vụ này của cô, các bạn học ít nhiều tỏ vẻ nghi hoặc trong lòng. Bởi lẽ người có thể đảm đương ủy viên ban văn thể mỹ thường là nữ sinh vừa hoạt bát lại vừa xinh xắn, hệt như Đồng Hinh Nguyệt –hoa khôi của lớp với mái tóc đuôi ngựa buộc cao, váy ngắn thời trang xếp ly, chân mang giầy da mũi tròn, nụ cười tươi tắn như nắng mùa xuân, nói chuyện ngọt ngào, ai gặp cũng mến.

Còn Diệp Phiên Nhiên, thân hình gầy gò, dáng người cao chưa đến một mét sáu, tóc cắt ngắn quê mùa, chiếc mái ngố dày che khuất đôi mắt. Phần lớn thời gian trên lớp cô đều trầm mặc khiến mọi người thường phớt lơ sự tồn tại của cô. Nửa học kỳ ngồi trong lớp nhưng chẳng có mấy người nhớ tên cô kể cả lớp trưởng Dương Tịch. Mãi tận sau kỳ kiểm tra giữa kỳ, giáo viên chủ nhiệm xếp lại chỗ ngồi thì Diệp Phiên Nhiên mới thu dọn đồ đạc của mình, theo hướng trỏ tay của thầy giáo, dọn tạm đại bản doanh đến trước mặt Dương Tịch.

Đặt ba lô vào hộc bàn, cô cúi gằm mặt, lặng lẽ xem sách. Bạn học ngồi cùng bàn với cô tên Miêu Khả Ngôn, một nữ sinh cá tính hướng ngoại, tuy thành tích học tập rất tồi nhưng tính cách vui vẻ, thích nói thích cười.

Dù rằng Miêu Khả Ngôn chẳng phàn nàn về khuôn mặt trầm mặc chất phác của Diệp Phiên Nhiên mà cô cũng không ưa Miêu Khả Ngôn, cảm thấy cô ta cả ngày ríu rít, ồn ào náo nhiệt. Mỗi lần đến giờ tự học, cô ta đều quay xuống chuyện trò cùng nam sinh ngồi bàn phía sau. Dương Tịch và Trần Thần vẫn thường chòng ghẹo cô ấy, coi cô như trò hề.

Một lần vào giờ nghỉ giải lao, họ bước đến trước bàn Miêu Khả Ngôn, thình lình mở tấm hình bìa cuốn tiểu thuyết kinh dị ra ngay trước mặt cô. Phía trên là hộp sọ đầu lâu đẫm máu, Miêu Khả Ngôn nhảy dựng lên từ chiếc ghế đẩu, miệng mồm hét toáng, tiếp đó thì bám rịt mãi không thôi vã vào miệng tát vào mặt hai gã trai nam sinh đó.

Đằng này thì la hét, ồn ào náo nhiệt. Đằng kia lại yên tĩnh quá mức. Dương Tịch không khỏi liếc nhìn Diệp Phiên Nhiên, cô ta quả thực trông thấy hình bìa đó nhưng cũng chỉ cụp mắt vờ như không hề xảy ra chuyện gì.

Trần Thần tự xưng mình thuộc loại nam sinh phong lưu, ỷ mình đẹp trai, tướng mạo cao ráo, chơi bóng rổ cừ khôi. Trong lớp hễ có bạn nữ sinh nào xinh xắn hắn cũng vô tình hữu ý mà chòng ghẹo hòng giở trò tiếp cận người ta. Dương Tịch không giống hắn, tuy rằng thi thoảng giở trò đùa dai nhưng dù sao thì cậu cũng là lớp trưởng, tố chất thanh cao của cậu học sinh xuất sắc đã ăn sâu tận xương tủy mình. Cậu chẳng bao giờ chủ động trò chuyện cùng các bạn nữ sinh. Trong lớp có hơn phân nửa nữ sinh mến mộ cậu trong đó Miêu Khả Ngôn là người có biểu hiện lộ liễu nhất.

Bất luận là giờ lên lớp hay tan trường thì Miêu Khả Ngôn đều thích quấn lấy Dương Tịch. Vốn dĩ cô và Dương Tịch không thân thiết nhưng cô và Trần Thần là bạn bè quen nhau từ tấm bé, đều là người nhà của công nhân viên chức trong bệnh viện.

Ngày đầu tiên tựu trường, cô đặc biệt đến rất sớm, thầy cô giáo và các bạn học vẫn chưa đến. Miêu Khả Ngôn đứng chờ ở hành lang ngoài lớp học, trông thấy một bạn nam sinh đang đứng xa xa phía kia hành lang.

Dáng hình cao ráo, áo sơ mi kẻ ca rô đơn giản phối cùng chiếc quần bò xanh đậm, toát lên hơi thở sạch sẽ sảng khoái. Mái tóc ngắn hơi dài phủ rạp trước trán, cậu giơ tay khẽ gạt ra. Dưới ánh nắng mặt trời cuối hạ đầu thu, cô trông thấy đôi mắt sáng của cậu, hàng lông mày rậm đen, dưới sóng mũi thẳng cao là làn môi thanh mảnh góc cạnh.

Sau đó, các bạn học khác đều ùn ùn kéo đến, hai người họ lẫn trong đám bạn xếp hàng, báo danh, lãnh sách mới. Buổi học đầu tiên, thầy giáo Cao bình bầu cậu làm lớp trưởng. Đứng trên bục giảng, cậu tự giới thiệu về mình với giọng trầm dễ nghe: “Chào các bạn, mình tên là Dương Tịch…..”

Kể từ lúc đó, giọng nói cùng gương mặt tuấn tú tràn đầy sức sống của cậu luôn quẩn quanh trong tâm trí Miêu Khả Ngôn. Cô đã phải lòng Dương Tịch, đem lòng yêu mến cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Miêu Khả Ngôn qua sự giới thiệu của Trần Thần, nhanh chóng trở nên thân thiết với Dương Tịch. Hàng ngày đi học, cô cùng hai người họ đạp xe đến trường. Sau giờ tan học, cô vẫn chưa chịu về nhà, lại cùng hai người đi chơi bóng rổ, chơi điện tử. Trần Thần lúc đầu còn lầm tưởng rằng Miêu Khả Ngôn có tình ý với mình, sau phát hiện ra cô gái này “ý không ở trong lời, nói ở đây chết cây trên rừng” liền có chút đố kỵ, hắn nói với Dương Tịch: “Tiểu tử như cậu, mệnh phạm đào hoa, chính là mầm mống rắc rối tai họa!”.

Dương Tịch thản nhiên cười trừ cho qua chuyện.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s